Nàng ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Ta đi cùng ngươi.”
Tô Cẩm Nguyên lại từ chối: “Nàng không thể đi!”
Hoắc Nhu vừa định nói, Tô Cẩm Nguyên đã lên tiếng: “Lúc này bên ngoài Tướng quân phủ đâu đâu cũng có người canh giữ. Thân phận và dung mạo của nàng có quá nhiều người biết, nếu tùy tiện ra ngoài bị người ta nhìn thấy sẽ rước họa vào thân.”
Trong cung đã hạ chỉ quản thúc người Tiêu gia, Hoắc Nhu là Tứ thiếu phu nhân Tiêu gia, nếu nàng ra ngoài chính là kháng chỉ bất tuân, hơn nữa mục tiêu cũng quá lớn.
Tô Cẩm Nguyên nói: “Người canh giữ bên ngoài không có mấy ai nhận ra ta. Hơn nữa, ta chỉ đi một lát rồi sẽ về ngay.”
Có điểm yếu để nắm thì dễ hành động. Tuy có chút nguy hiểm, nhưng cẩn thận một chút chưa hẳn đã không làm được.
“Như vậy quá mạo hiểm.” Tiêu Lão phu nhân trầm giọng nói, “Lỡ như bị bắt…”
“Nếu thật sự bị bắt, dù sao con và Đại công tử cũng chưa thành thân, sẽ không liên lụy đến Tiêu gia đâu ạ.”
Tô Cẩm Nguyên nói thẳng: “Đến lúc đó con cứ tùy tiện tìm một cái cớ, cùng lắm là chịu một trận đòn gậy, tội không đến mức chết.”
Tiêu Lão phu nhân định mở miệng từ chối, bà sẽ không tùy tiện lấy tính mạng người khác để cứu người nhà mình. Nhưng Tô Cẩm Nguyên tính tình bướng bỉnh, một khi đã quyết định thì không nghe ai khuyên can.
Nàng không cho Hoắc Nhu đi cùng, chỉ giao lại những dược liệu mang về cho Tiêu Lão phu nhân, lại chia cho bà một ít thuốc cứu tim.
Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi việc trong phủ, lại tìm một bộ y phục hạ nhân không mấy nổi bật để thay, Tô Cẩm Nguyên búi mái tóc xanh lên, giả trang thành nam giới, rồi mới nhân lúc trời nhá nhem tối, bí mật chui qua cái lỗ chó sau phủ để ra ngoài.
Cái lỗ chó đó vừa tối vừa ẩm, bên trong nhiều chỗ còn mọc đầy cỏ khô.
Tô Cẩm Nguyên nghe đám nha hoàn nói về nơi này, nhưng không ngờ cái lỗ này lại dài đến thế, vậy mà lại thông từ góc sân sau Tướng quân phủ vòng đến tận bức tường của phủ bên cạnh.
Đến khi nàng khó khăn lắm mới lom khom chui ra được, vừa ló cái đầu ra, thì đυ.ng phải một người đang đứng đó.
Người nọ say khướt, tay xách một bầu rượu, một tay đang kéo dải lưng lỏng lẻo, chuẩn bị đi tiểu. Ai ngờ ngay góc tường lại lù lù hiện ra một cái đầu.
Hắn ta sợ đến mức run bắn cả người, ngay sau đó há miệng hét thất thanh:
“Ma!!!”
Sắc mặt Tô Cẩm Nguyên trầm xuống, lộn một vòng chui ra khỏi lỗ chó, vội vàng lao về phía người nọ. Đến khi đánh ngất được hắn ta, thì cũng đã kinh động đến đám lính canh bên ngoài Tướng quân phủ.