"Tô Cẩm Nguyên, ngươi…"
Dư thị trợn trừng mắt, kinh hãi tột cùng.
Sao có thể…
Lục Trác rõ ràng đã đưa nó rời khỏi kinh thành, còn nhận bạc của bà ta, hứa chắc như đinh đóng cột sẽ không để con tiện nhân này quay lại nữa kia mà. Sao nó có thể ở đây?
Tô Cẩm Nguyên trở tay tát thêm một cái nữa, máu tươi vương cả lên tay nàng: "Bà mắng ai đoản mệnh? Nói ai xứng với thứ đồ bỏ đi đó? Bà muốn làm kẻ đoản mệnh lắm phải không, được, ta thành toàn cho bà!"
Nàng túm lấy búi tóc của Dư thị, lôi người đến sát tường, tránh đi chỗ hiểm rồi "bốp" một tiếng, đập mạnh đầu bà ta vào tường, khiến Dư thị hoa mắt chóng mặt, trời đất quay cuồng.
Tô Tâm Nguyệt hét lên thất thanh:
"Nương!"
Tô Tâm Nguyệt gào lên lao tới định đánh Tô Cẩm Nguyên, liền bị nàng tung một cước đá văng ra xa.
Kiếp trước, Tô Cẩm Nguyên từng lăn lộn dưới đáy xã hội nhiều năm, ra tay vừa hiểm vừa độc, lại càng biết rõ đánh vào đâu là đau đớn nhất.
Nàng trở tay túm tóc Tô Tâm Nguyệt giật ngược ra sau, rồi dùng gót chân giẫm mạnh lên cổ chân ả. Khi Tô Tâm Nguyệt đau đớn hét thảm, nàng liền thẳng tay ném ả xuống đất, rồi tung một cước vào bụng khiến ả đau đến cong gập người, không đứng dậy nổi.
"Tô Cẩm Nguyên, mày làm gì đó?!"
Tô Vạn Toàn vừa nghe gia nhân trong phủ báo tin Tô Cẩm Nguyên xông vào đã thấy không ổn, vội vàng chạy tới thì đúng lúc chứng kiến cảnh nàng túm tóc phu nhân của mình đập đầu vào tường, rồi lại ra tay tàn độc với Tô Tâm Nguyệt.
Tô Vạn Toàn quát lớn: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau kéo nó ra cho ta!!"
"Ta xem ai dám xông vào!"
Tô Cẩm Nguyên lại tung một cước nữa vào mặt Tô Tâm Nguyệt, đoạn giật phắt cây trâm cài trên tóc Dư thị, đâm thẳng vào cổ bà ta. Mũi trâm sắc lẻm tức thì rạch một đường trên cổ Dư thị.
Dư thị đau đớn rú lên, cả người bị Tô Cẩm Nguyên khống chế, đầu ngửa ra sau, chỉ cảm thấy cây trâm kia như muốn xuyên thủng yết hầu mình.
"Lão gia… Lão gia cứu tiện thϊếp…"
"Tô Cẩm Nguyên, mày rốt cuộc muốn làm gì?"
Mặt Tô Vạn Toàn tái mét, trừng mắt nhìn Tô Cẩm Nguyên: "Đó là thím của mày, là trưởng bối của mày! Bao năm nay mày ở Tô phủ, tao với thẩm mày có bao giờ bạc đãi mày đâu, mày muốn lấy mạng bà ấy hả…"
"Thúc phụ nói vậy không thấy hổ thẹn với lương tâm sao?"
Thân thể Tô Cẩm Nguyên vốn yếu đuối, một loạt hành động vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của nàng, nhưng nét mặt nàng không hề biểu lộ, chỉ lạnh lùng cất tiếng:
"Phụ thân con năm đó trước khi mất đã để lại bao nhiêu gia sản, rồi của hồi môn của mẫu thân con, ruộng đất sản nghiệp của Tô gia chúng ta, có thứ nào mà không bị thúc phụ chiếm đoạt?"