Tạ Vân Yến thấy mấy người kia định tiến tới, liền trầm giọng cất tiếng: "La đại nhân, Bệ hạ có lệnh bắt giữ cả nữ quyến của Tiêu gia sao?"
La Du cau mày nhìn y.
Tạ Vân Yến vẫn giữ vẻ mặt bình thản: "Bệ hạ chỉ hạ lệnh cho các vị bắt giữ nam nhân của Tiêu gia để hỏi tội, chứ chưa hề ra lệnh bắt cả nữ quyến. Huống chi, vị nữ tử này vốn không liên quan gì đến Tiêu gia, nàng chỉ là vị hôn thê chưa qua cửa, người mà Tiêu đại ca đã trốn hôn khi còn ở bên ngoài."
"Một khi Bệ hạ chưa hạ lệnh bắt giữ toàn bộ Tiêu gia, điều đó có nghĩa là tội trạng của Tiêu tướng quân vẫn chưa được định rõ."
"Tiêu gia trăm năm chinh chiến vì Đại Tấn, chiến công hiển hách. Trước khi có bằng chứng phạm tội xác thực, La đại nhân lại tùy tiện động đến nữ quyến Tiêu gia, hơn nữa còn là một người chưa chính thức vào cửa, chẳng lẽ không sợ làm Bệ hạ phải mang tiếng là hôn quân hay sao?"
Sắc mặt La Du biến đổi mấy lượt.
Bệ hạ quả thực chỉ hạ thánh chỉ bắt giữ nam nhân của Tiêu gia, chứ chưa hề đυ.ng đến một ai trong số nữ quyến, chỉ ra lệnh cho người canh giữ nghiêm ngặt bên ngoài Tiêu phủ. Người của Tiêu gia hiện vẫn còn ở yên trong phủ.
Tạ Vân Yến lại tiến lên nửa bước, nói tiếp: "Ta đã đồng ý theo ngài về kinh, xem như ngài cũng đã hoàn thành nhiệm vụ. Nếu tự ý bắt giữ nàng ấy, e rằng chưa chắc đã có lợi cho ngài đâu."
La Du thoáng chút do dự, rồi mới lên tiếng: "Thả nàng ta đi!"
Dù sao thì mục tiêu chính của hắn trong chuyến đi này cũng chỉ là Tạ Vân Yến.
Ngay khi Tạ Vân Yến bị đám người xung quanh xông tới đè nghiến xuống đất, hai đầu gối y sụm mạnh xuống nền đất cứng, tựa như có thể nghe thấy cả tiếng xương cốt va chạm khô khốc.
Vị Tạ tiểu công tử mới vừa rồi còn ngang tàng phóng khoáng, giờ đây lại bị ấn mặt xuống vũng nước lạnh ngắt, bùn đất lấm lem cả tấm áo gấm màu đỏ sẫm trên người, vầng trán cũng đã rớm máu tươi.
Khi y nghiêng đầu nhìn về phía Tô Cẩm Nguyên, chợt bật cười, để lộ hàm răng trắng: Đi đi.
Sống mũi Tô Cẩm Nguyên bỗng dưng cay xè, mắt như nhòa đi.
Xung quanh đã không còn một bóng người, giữa cơn mưa vẫn đang xối xả như trút, đất trời dường như chỉ còn lại mỗi mình nàng bơ vơ.
Tô Cẩm Nguyên thu mình trở lại vào trong xe ngựa, ngồi ngẩn ra một lúc lâu mới sực nhớ mà nhìn đến vật Tạ Vân Yến đã dúi cho mình.
Đó là một gói giấy dầu không lớn lắm, mở ra, bên trong là một miếng ngọc bội long phụng tinh xảo và một phong thư.
Tô Cẩm Nguyên cẩn trọng mở phong thư. Nét chữ trên giấy quả như rồng bay phượng múa, nhưng giữa những đường nét phóng khoáng ấy lại thấp thoáng một sự dịu dàng, tựa như chính Tiêu Vân Hi đang đứng ngay trước mắt, thủ thỉ tâm tình cùng nàng.
Trong thư, đầu tiên là những lời hỏi han ân cần, rằng nàng có được bình an hay không, kế đó là nhắc đến chuyện hôn sự của hai người.
Chàng viết:
"Nàng và ta vốn cách biệt tuổi tác không nhỏ, trước đây lại chẳng mấy khi gặp gỡ, nàng khi ấy vẫn chỉ là một tiểu cô nương, việc đem lòng cảm mến những trang nam tử ôn nhu, nhã nhặn hơn cũng là lẽ thường tình."