Dưới bục, sự hào hứng ban đầu của mọi người dần dần biến thành sự dày vò, khó chịu.
Mấy năm gần đây, thời tiết Thân Thành luôn rất khó đoán, nhiệt độ hạ hay tăng đều diễn ra cực kỳ nhanh chóng.
Ngày hôm qua còn gió thảm mưa sầu, vậy mà hôm nay nhiệt độ đã bỗng chốc vọt lên hai mươi mấy độ. Không ít học sinh vội vàng cởi bỏ áo khoác, mặt cỏ dưới chân chưa kịp khô đã bị ánh nắng gay gắt làm bốc hơi, khiến không khí càng thêm ẩm ướt, dính nhớp và oi bức đến ngột ngạt.
Giờ phút này, cả sân thể dục không khác gì một cái l*иg hấp khổng lồ, khó chịu vô cùng.
Khi vị giáo viên đại biểu thứ ba bắt đầu diễn thuyết, Thẩm Tích Chu mặc kệ mọi ánh mắt ghen tị đang đổ dồn, đi thẳng đến hậu trường bục chủ tịch chờ đến lượt mình lên sân khấu – cậu ấy chính là đại biểu học sinh sắp phát biểu.
Sự ghen ghét khiến Tết thiếu nhi mặt mũi méo mó, đôi mắt như muốn phun lửa: “Cậu một mình lẻn đi trốn nắng làm gì thế? Có bản lĩnh thì kéo anh em đi cùng chứ!”
“Tớ không những một mình trốn nắng.” mồ hôi liên tục lăn dài trên thái dương Thẩm Tích Chu, anh chàng nâng cánh tay lên dùng vai cọ đi: “mà còn sẽ phát biểu hẳn nửa tiếng đồng hồ.”
Tết thiếu nhi khinh thường: “Cậu có mỗi nửa trang giấy…”
Thẩm Tích Chu quay đầu: “Tớ có thể ngẫu hứng ứng biến mà.”
Tết thiếu nhi còn định ba hoa thêm, bị Giang Khai chặn lại: “Im đi, cậu ta thật sự có thể làm thế đó.” Sau đó Giang Khai dặn dò Thẩm Tích Chu: “Ngắn một chút thôi, nể mặt tớ đấy.”
Thẩm Tích Chu cười như không cười liếc nhìn Giang Khai: “Anh lấy đâu ra cái mặt đó chứ?”
Thời khắc mấu chốt, Giang Khai vẫn biết điều: “Tự mình lo dọn dẹp bao hết cả khu, đó là mặt mũi của tôi đó.”
“Ừm.” Thẩm Tích Chu vỗ vỗ cánh tay cậu ta, vừa lòng rời đi: “Coi như nể mặt cậu đó.”
Vòng qua hàng ngũ học sinh đang tập hợp, anh đi từ bên sườn sân thể dục đến dưới đài chủ tịch. Kiến trúc hình thang khổng lồ đổ bóng dài trên đường chạy lát nhựa. Vừa bước vào, anh đã bị bao quanh bởi cảm giác mát lạnh sảng khoái.
Đi dọc theo bậc thang, tầm nhìn thoáng qua một dáng người đang ngồi trên bậc cấp, phong thái và tinh thần đối lập rõ rệt với đám bạn đồng trang lứa đang khổ sở phơi nắng phía dưới.
Hai người đều đã chuẩn bị tâm lý cho cuộc chạm mặt này, bình thản liếc nhìn nhau, cách nhau năm sáu bậc thang, một người đứng một người ngồi, không hề liên quan đến nhau.
Hai bên tường rào của cầu thang cao và hẹp, che khuất tầm mắt gần như hoàn toàn.
Mặc dù đội ngũ hơn hai ngàn giáo viên và học sinh đang đứng không xa đó, tiếng phổ thông đặc trưng vùng miền của thầy Chủ nhiệm Cẩu vẫn vang vọng khắp sân trường qua hệ thống phát thanh, xen lẫn tạp âm “tư tư”, ồn ào không dứt, nhưng ở một góc khuất không thấy ánh mặt trời này, lại có cảm giác như đang ở một nơi hoàn toàn tách biệt.
Cãi nhau ở trường học, thật sự là một cảnh tượng không được đẹp mắt cho lắm.
Trang Thù Tuyệt không động thanh sắc thu lại đôi chân, đoan chính lại tư thế ngồi, bắt đầu lấy bản thảo bài phát biểu ra quạt mát cho mình.
Phải mười lăm phút sau, bài phát biểu của giáo viên đại diện mới kết thúc. Cô lại một lần nữa thong thả bước lên đài chủ tịch.
“Tiếp theo, xin mời học sinh lớp 11/6...” Đây là lần đầu tiên cô nhìn vào bản thảo. Cô cúi xuống rồi lại ngẩng lên, giọng nói trong trẻo qua micro, truyền khắp Viễn Kiều: “Thẩm Tích Đan lên đài phát biểu.”