Chương 41

Sau một tháng mưa xối xả gột rửa, không khí Thân Thành trở nên vô cùng trong trẻo, tầm nhìn được mở rộng tối đa, có thể thu vào mắt cả những dãy núi mờ xa tít tắp.

Buổi lễ khai giảng của trường cấp ba Viễn Kiều, vốn đã phải hoãn đi hoãn lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng được tổ chức một cách suôn sẻ.

Là hoạt động lớn đầu tiên của năm học, tất cả học sinh đều hừng hực khí thế phấn khích. Cả sân trường chìm trong không khí hỗn loạn náo nhiệt, tiếng hò reo, trò chuyện ồn ã gần như muốn át đi bản nhạc “Hành khúc vận động viên” đang phát đi phát lại trên hệ thống loa.

Đặc biệt là học sinh khối 11 lớp 5 và lớp 6: “máu diễn" nổi lên, trình diễn một màn "người thân thất lạc lâu ngày tái ngộ" cực kỳ hài hước.

Lớp 6: “Các anh em thân mến của lớp bên, làm hàng xóm với đám “gà mờ” (học sinh khối 10) các cậu thấy thế nào rồi?”

Lớp 5: “Haizz, đừng nhắc nữa, kéo tụi tớ xuống đẳng cấp thấp quá. Còn các cậu sao, lầu 2 phong thủy có gì hay ho không?”

Lớp 6: “Cũng tạm ổn, chẳng qua mỗi lần đến giờ ăn cơm là lại tranh giành ầm ĩ ở khu vực phía trước...”

Lớp 5: “Đồ khốn!”

Khi các lớp đã tập hợp đông đủ, một nữ sinh mặc đồng phục khối 10 bước lên bục chủ tịch, bắt đầu điều chỉnh thử microphone.

Đám đông vừa mới lắng xuống, lập tức lại có tiếng xì xào nổi lên.

“Này là ai thế, sao tôi chưa thấy mặt bao giờ vậy?”

“Không thể nào!”

“Tớ trước kia đi nhà ăn có gặp rồi, đi cùng Lục Thiên Phàm ấy.”

“Hình như là học sinh mới chuyển đến trường.”

Đi học rốt cuộc không phải sàn đấu sắc đẹp, hơn nữa Viễn Kiều vốn là một trường cấp ba trọng điểm nổi tiếng với chương trình học nặng nề. Học sinh chuyển trường mới nhập học vài ngày, cùng lắm cũng chỉ kịp quen mặt ở vài lớp xung quanh, chưa đạt đến mức độ nổi tiếng phủ sóng toàn trường, nên phần lớn mọi người đều là lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy.

Đúng thời khắc, buổi lễ khai giảng chính thức được cử hành.

Người chủ trì với phong thái tự tin, vững vàng đến kinh ngạc, tờ giấy bản thảo trong tay gần như chỉ là vật trang trí, ánh mắt cô ấy luôn tự nhiên, thoải mái lướt nhìn khắp khuôn viên trường.

“Kính thưa quý vị lãnh đạo, quý thầy cô cùng các bạn học thân mến! Tháng chín vàng của mùa thu, gió nhẹ hiên ngang thổi về, nồng nhiệt chào mừng tất cả mọi người tham dự buổi lễ khai giảng năm học này. Tôi là Trang Thù Tuyệt, học sinh lớp 16 khối 10...”

Nghe cô ấy tự giới thiệu, đến lượt học sinh khối 11 lớp 6 "chọc ghẹo" lớp 5: “Cht tiệt, ngày nào cũng thấy học muội xinh đẹp thấp thoáng trước cửa sổ, các cậu có số hưởng thế không biết!”

Lớp 5: “Haizz, ngày nào cũng ngắm, sắp nhìn đến phát chán rồi.”

Lớp 6: “Đồ chết tiệt!”

Các nam sinh đang than trời trách đất, vốn dĩ mỗi người đều đứng ở cuối đội hình lớp mình mà nói chuyện phiếm lảm nhảm, chợt nghe thấy tiếng bất bình đồng loạt từ lớp 6, Giang Khai ngẩng đầu lên, có chút bất ngờ: “Lý Minh Triết đâu rồi?”

Lý Minh Triết là trụ cột của câu lạc bộ phát thanh, sở hữu một giọng đọc truyền cảm, các hoạt động lớn của trường từ trước đến nay đều do cậu ấy độc quyền đảm nhiệm vai trò MC.

“Phát sốt, xin nghỉ rồi.” Thẩm Tích Chu từ xa lướt nhanh nhìn Trang Thù Tuyệt một cái, ngay sau đó thờ ơ thu ánh mắt về. Ngay khoảnh khắc cô ấy cất tiếng, anh đã lập tức nhận ra.

Lễ khai giảng nhạt nhẽo như mọi khi, mỗi vị giáo viên đại diện đều trịnh trọng tuyên bố sẽ nói ngắn gọn, thế nhưng bản thảo diễn thuyết của ai cũng dày cộp cả xấp.