Chương 36

Lục Thiên Phàm bỗng nhiên bắt đầu thở dài thườn thượt.

Triệu Nam Tụng nghiêng đầu: “Tối qua cậu không phải nói có chuyện quan trọng muốn nói trực tiếp với tớ sao?”

Lục Thiên Phàm hắng giọng, cố điều chỉnh lại cảm xúc: “Chờ Đàm Tiêu tốt nghiệp, tớ chắc là sẽ cùng cậu ấy sang Anh Quốc.”

Triệu Nam Tụng cũng không hề bất ngờ, cô đã sớm đoán được Lục Thiên Phàm một ngày nào đó sẽ đưa ra quyết định như vậy.

Cô gật đầu, ra chiều đã hiểu, rồi trêu chọc một câu: “Thế này thì Đàm Tiêu có thể yên tâm rồi nhé.”

“Bạn gái quá xinh đẹp cũng là một nỗi phiền muộn mà.” Lục Thiên Phàm cũng cười khúc khích nói.

Trong lòng cả hai đều hiểu rõ mà không cần nói ra, vì chẳng ai trong số họ đi theo con đường lừa dối tình cảm cả.

Ngay lúc này, thầy giáo trực nhật từ góc cua đi ra, nhìn thấy hai người với cây chổi và cái xẻng hót rác trên tay, mặt xụ xuống, quát lên một câu: “Nhanh lên! Chuông đã reo rồi còn chậm rì rì cái gì!”

Hai cô nữ sinh mặt mày nghiêm túc chạy đi, từ xa vẫn còn nghe thấy thầy giáo đó ở phía sau lẩm bẩm: “Quét có tí thôi mà cũng cần người đi cùng, đúng là con gái…”

Nhưng sự thật chứng minh, con trai mà dính vào nhau thì con gái cũng chẳng có cửa đâu.

Ở khu vực quét dọn bên cạnh, hai cậu nam sinh cố gắng che chung một chiếc ô, kề vai sát cánh, vừa nói vừa cười. Một người cầm chổi, một người cầm xẻng hót rác, quét có tí thôi mà cứ như thể tạo ra hiệu ứng “anh em sinh đôi dính liền” vậy.

Cùng là những người "đồng cảnh ngộ" phải quét dọn dưới trời mưa, nhưng hai bên không hề nảy sinh "phản ứng hóa học" của sự đồng cảm. Ánh mắt vừa chạm nhau, không khí lập tức lạnh xuống rõ rệt.

Thật kỳ lạ, hai cặp bạn thân đều không nói lời nào, chỉ cắm cúi quét dọn.

Tiếng chổi sàn sạt trên nền xi măng gần như không nghe thấy giữa tiếng gió mưa. Sự im lặng cứ thế lan rộng ra khắp khoảng sân rộng lớn, kỳ lạ thay, lại khiến nơi trống trải này trở nên có chút chật chội.

Nơi đây nằm ở góc Đông Bắc của trường, tiếp giáp một dãy nhà để xe đạp. Số lượng học sinh đi học về trong ngày vốn dĩ không nhiều, mà những người tự lái xe đến trường lại càng hiếm hoi. Vì thế, nhiệm vụ quét dọn ở đây tương đối nhẹ nhàng, chỉ cần dọn dẹp một ít lá rụng, đảm bảo không có giấy vụn, rác thải nhựa hay những thứ tương tự là được.

Không lâu sau, Thẩm Tích Chu và Giang Khai bên kia đã xong việc. Hai người đổ hết lá rụng vào xẻng hót rác, sau đó đổ toàn bộ vào thảm cỏ xanh bên cạnh, rồi ngang nhiên bỏ đi mà không thèm quay đầu lại.

Chờ bọn họ đi xa, Lục Thiên Phàm mới nhẹ nhàng thở phào: “Trời đất ơi, làm cái gì mà chẳng nói chẳng rằng gì cả.”

Triệu Nam Tụng vẫy vẫy đôi tay lạnh cóng đến cứng đờ: “Họ mà nghe lén linh tinh thì sao bây giờ?”

Sở dĩ cô lại có ác ý suy đoán người khác như vậy, chủ yếu là vì chính cô đã nghe lén họ trước.

Khi mới đến, cô mơ hồ nghe thấy bọn họ nhắc đến “công chúa” gì đó, không biết là đang nói ai.

Chắc là một nữ sinh nào đó rồi, được đặt cho biệt danh như vậy, lại còn là một nữ sinh có ý nghĩa đặc biệt, thì bọn họ mới dùng cái giọng điệu đầy hứng thú đó để bí mật bàn tán với bạn thân.

Cô cũng không biết vị “công chúa” này có quan hệ với Giang Khai, hay là với Thẩm Tích Chu.