Ở một góc khác, Thẩm Tích Chu ngồi vào trước gương, lấy ra một cuốn sách không biết từ đâu ra và bắt đầu đọc.
Người thợ học việc đã pha thuốc nhuộm xong, bắt đầu thoa lên tóc anh.
Anh khẽ tránh, thông qua gương nói chuyện với Hồng Mai: "Bà chủ, thợ của bà tay nghề được không đấy?"
Hồng Mai nói: "Chắc chắn là được chứ."
Thẩm Tích Chu rõ ràng không tin lắm: "Hay là bà tự làm cho tôi đi?"
Trong tiệm chỉ có hai người thợ. Nếu Hồng Mai làm cho anh, đầu của Triệu Nam Tụng sẽ phải giao cho người thợ học việc kia.
"Cái thằng nhóc này." Thầy Cẩu không thể nghe nổi nữa: “Con đúng là không có chút phong thái quân tử nào sao?"
"Cậu như vậy, sau này còn lâu mới tìm được bạn gái." Hồng Mai trêu chọc.
"Nó á, đúng là một khúc gỗ." Thầy Cẩu nói một tràng, lời lẽ tuy có phần châm chọc nhưng lại không giấu được vẻ tự hào và yên tâm: "Đừng thấy nó đẹp trai, với cả thằng bạn chí cốt của nó nữa, hai đứa này có ngoại hình bảnh bao, hồi tôi mới gặp lần đầu còn lo gần chết, sợ chúng nó làm hỏng không khí trong trường. Ai dè hai đứa này đừng nói yêu sớm, đến giao tiếp với con gái còn thành vấn đề, đúng là dốt đặc cán mai."
Hồng Mai bật cười lắc đầu, bác bỏ sự ngây thơ của thầy Cẩu: "Trong lòng học sinh nghĩ gì, lẽ nào họ lại nói cho thầy biết sao?"
Thầy Cẩu lập tức có bằng chứng xác thực: "Cái hồi nó mới vào trường, tôi nhặt được một tờ giấy ở chân nó, nội dung thì… ôi chao! Tất nhiên là tôi phải can thiệp rồi, kéo thẳng nó lên văn phòng chưa kịp hỏi han gì, nó đã bùng nổ trước. Sau này điều tra ra đúng là không phải nó, tôi xin lỗi rồi mà nó còn không chịu chấp nhận. Tôi cứ bực mình mãi, chỉ nghi ngờ nó yêu sớm thôi mà, không phải thì thôi chứ, đến nỗi phải tủi thân đến thế à?"
Ông nói xong cũng có chút ấm ức: "Tôi dù sao cũng là thầy nó chứ, mỗi lần gặp mặt, tôi toàn nói lời hay với nó, phải dỗ hai tháng trời mới dỗ được. Hồi tán vợ tôi còn chưa phải hạ mình như thế bao giờ..."
Hồng Mai và người thợ học việc đồng thời phá ra cười lớn.
Còn Triệu Nam Tụng, cô thực sự muốn cảm ơn Thẩm Tích Chu.
Cảm ơn anh đã không bùng nổ tại chỗ khi bị nhận nhầm là điển hình, nếu không cô đã phải muối mặt trước tất cả mọi người rồi.
Gội đầu xong xuôi, Hồng Mai bắt đầu duỗi tóc cho Triệu Nam Tụng.
Ba người lớn vừa nói vừa cười trò chuyện rôm rả. Triệu Nam Tụng nửa mê man nhìn vào gương, bên cạnh Thẩm Tích Chu vẫn chăm chú đọc sách, thỉnh thoảng lại thong thả lật trang.
Cô không ngờ anh lại lấy một tập đề thi thật môn Toán.
Nghiêm túc như thế, không biết thi được mấy điểm nữa? Cô thầm mắng một cách khắc nghiệt.
Thẩm Tích Chu xong sớm hơn cô rất nhiều. Người thợ của Hồng Mai gội đầu xong cho anh, anh không kiên nhẫn chờ tóc khô, lau đại vài cái rồi ra hiệu cho thợ: "Chưa no, tôi ra ngoài tìm gì ăn đây."
Thầy Cẩu: "Thầy đi cùng con."
Triệu Nam Tụng lười đến mức chẳng buồn nhắc lại, vừa nãy ai còn nói muốn ở lại canh chừng hai học sinh mới cho yên tâm, giờ lại bỏ cô một mình ở đây thì tính sao?
Thẩm Tích Chu không muốn Thầy Cẩu đi cùng.
Thầy Cẩu trừng mắt nhìn anh: "Con nghĩ là thầy không nghe thấy người khác nhờ con mua giúp điện thoại à?"
Thẩm Tích Chu cạn lời: "Sao thầy lại còn đi nghe lén người khác nói chuyện vậy?"
Triệu Nam Tụng thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt sang, bất chợt thốt ra một câu: "Tiêu chuẩn kép."