Khó khăn lắm cô mới có thể nhận ra nét chữ quen thuộc:
“SXZ dạo thăm chốn cũ”.
Thế là dòng ký ức quay ngược lại.
Chín năm trước, mùa hè oi ả vẫn còn cháy bỏng nhiệt huyết.
Lúc ấy, Thân Thành còn chưa phát triển thành một thành phố ồn ào, náo nhiệt, phồn hoa như bây giờ. Học Thuyền Lộ cũng chỉ là một con đường nhỏ dài và hẹp, dọc hai bên đường trồng đầy những cây ngô đồng cổ thụ, cành lá xum xuê, cứ đến mùa xuân hạ là xanh tươi rậm rạp, che kín cả bầu trời.
Lúc ấy, cô còn không gọi là Triệu Nam Tụng.
Cô tên là Trang Thù Tuyệt.
“Những ngày gần đây, nhiệt độ không khí tại Thân Thành liên tục ở mức cao, đài khí tượng đã phát đi cảnh báo đỏ về nắng nóng kéo dài, đề nghị quý vị công dân khi ra ngoài cần đề phòng say nắng…”
Gió điều hòa lạnh buốt cùng giọng nữ phát thanh viên radio tri thức, dịu dàng tràn vào ghế sau xe taxi. Ánh mặt trời xuyên thấu qua lớp kính xe tối màu vẫn chói chang lóa mắt.
Trang Thù Tuyệt rũ mi mắt, hàng mi dài in bóng trên khuôn mặt trắng nõn của cô, nhưng vẫn không che giấu được nỗi lo âu chất chứa trong đôi mắt.
Hôm nay là sinh nhật tuổi 15 của cô, lại đúng vào kỳ nghỉ hè sau kỳ thi Trung khảo. Vốn dĩ cô nên thỏa sức ăn mừng, nhưng toàn bộ kỳ nghỉ, cô đều không được thoải mái cho lắm.
Bởi vì mẹ cô mang thai.
Kết thúc Trung khảo ngày đó, cô không mang cặp sách, nhẹ nhõm trở về nhà. Chưa kịp nghĩ đến chuyện làm tóc, đổi điện thoại hay những mong muốn nhỏ nhặt khác, cô đã bị tin tức lớn này đánh úp không kịp trở tay.
Lúc này cô mới hiểu rõ, bầu không khí khác thường gần đây trong nhà bắt nguồn từ đâu, và tại sao bố cô vốn lười lo chuyện nhà lại bỗng dưng ân cần khác lạ với mẹ.
“Một mình con quá cô đơn, bố mẹ hy vọng con có thêm một người bầu bạn.”
Đối với việc có thêm em bé này, Triệu Nam Tụng không thể nào hoan nghênh nổi. Hơn nữa mẹ cô, Triệu Lam, đã 48 tuổi, mang thai sinh con nguy hiểm quá lớn.
Bố mẹ cô đến trung niên mới có cô, hai vợ chồng vẫn luôn yêu thương và chiều chuộng cô con gái khó có được này hết mực. Nhưng ở vấn đề sinh con thứ hai, sự phản đối kịch liệt của cô cũng không lay chuyển được quyết định của họ.
“Bố mẹ sẽ không vì em trai em gái mà bỏ bê con.” “Bố mẹ sẽ đối xử công bằng với tất cả các con.”... Triệu Nam Tụng đã nghe vô số lời đảm bảo tương tự, nhưng những lời hứa suông đó, khi em trai em gái còn chưa chào đời, cô đã cảm thấy địa vị của mình lung lay dữ dội.
Ví dụ như hôm nay, cô không nhận được món quà sinh nhật cha mẹ tỉ mỉ chuẩn bị ngay khi vừa mở mắt như mọi năm. Trước khi ra cửa, câu hỏi của Triệu Lam càng khiến tâm trạng cô trực tiếp tụt xuống tận đáy vực –
“Đi làm gì mà trang điểm đến vậy, xinh đẹp thế?”
Triệu Nam Tụng không có tâm trạng tổ chức sinh nhật, nhưng lại không tiện hủy kèo vào phút chót, đành cắn răng ra khỏi nhà.
Tình hình giao thông khá tốt, tài xế taxi đạp ga thật mạnh. Đến khi rẽ vào Học Thuyền Lộ, anh ta mới giảm tốc độ, để chiếc xe nhẹ nhàng lướt qua con đường ngập tràn sắc xanh của những hàng cây ngô đồng trải dài bất tận.
“Giá mà mỗi con đường ở Thân Thành đều đẹp như nơi này thì tốt rồi.” anh ta bắt chuyện với khách.
Trong kính chiếu hậu, người tài xế nhìn thấy cô gái với mái tóc đen nhánh, làn da trắng như tuyết, trong chiếc váy xanh lam rực rỡ, vẻ đẹp thuần khiết và tươi sáng khiến người ta nhìn qua khó quên.