Thiếu niên ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời. Từng hạt mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống, hòa vào không khí nặng nề. Đúng lúc ấy, một tiếng kinh hô từ nhân ngư vang lên.
Tư Lâm hoảng hốt, vội quay lại bờ sông. Trong sự gấp gáp, cậu vô tình làm sụp đổ một phần huyệt động, rồi nhanh chóng đưa tiểu lang vào trong, che chắn cẩn thận.
Tát Lưu Khách không nói gì, chỉ lặng lẽ theo dõi bóng dáng màu xám trong lòng Tư Lâm. Trong một khoảnh khắc, đôi đồng tử hắn co lại, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo đầy nguy hiểm. Tiểu lang run rẩy mạnh mẽ, sợ hãi đến mức suýt nữa tè ra tại chỗ.
Khi cả hai trở về cửa động, Tư Lâm vẫn lo lắng không hiểu vì sao tiểu lang nhỏ bé lại run rẩy không ngừng. Cậu hoàn toàn không hay biết, thủ phạm khiến tiểu lang sợ hãi chính là người đang đứng ngay bên cạnh mình.
Tư Lâm cẩn thận xoa xoa bộ lông ướt của tiểu lang, kiểm tra xem có vết thương nào không. Đột nhiên, một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc tràn qua sống lưng khiến cậu giật mình. Đó là áp lực từ ánh mắt của thiếu niên phía sau — ánh mắt như của một vị chúa tể đang giám sát mọi thứ trong rừng cây.
Nghĩ đến điều gì đó, Tư Lâm hơi bối rối. Cậu vội quay đầu đi nhưng tránh được ánh mắt của đối phương.
Chỉ thấy Tát Lưu Khách cúi đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm, như thể ánh nhìn chằm chằm ban nãy chỉ là ảo giác của riêng hắn.
Một cảm giác nặng nề xâm chiếm tâm trí Tư Lâm. Cậu lắc đầu, không muốn suy nghĩ thêm nữa.
Lúc này, Tát Lưu Khách cuối cùng cũng mở mắt, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt Tư Lâm thật lâu trước khi đột ngột lên tiếng.
“Hôm nay ta đi săn.”
Tư Lâm kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn hắn. Cậu không ngờ mong muốn có một bữa cơm no lại được thực hiện nhanh đến vậy.
“Ta đi săn, ngươi cảm thấy là ngoài ý muốn sao?”
Giọng nói thiếu niên vang vọng trong không gian huyệt động, hòa lẫn cùng tiếng mưa rơi bên ngoài. Tư Lâm có thể cảm nhận được sự bất mãn ẩn giấu trong từng lời nói của hắn.
Tát Lưu Khách, người chưa từng chủ động đi săn, lần này lại hành động trong cơn mưa như trút nước, khiến Tư Lâm không khỏi trợn tròn mắt kinh ngạc.
Cậu không kìm được mà hỏi, giọng đầy hoài nghi: “Chẳng phải vào ngày mưa, các con vật đều trốn đi sao...?”
Nhưng câu hỏi của Tư Lâm bị một cơn gió mạnh bất ngờ cắt ngang.
Chỉ trong nháy mắt, khi cậu kịp phản ứng, tiểu lang vốn đang cuộn tròn trong vòng tay đã biến mất, không để lại chút dấu vết.
Tư Lâm:!!!
Cậu khẽ run lên, sống lưng lạnh buốt. Trong khoảnh khắc ấy, cậu mới nhận ra cơn gió vừa rồi không phải tự nhiên mà có — đó chính là từ chiếc đuôi rắn của Tát Lưu Khách.
Đứng không xa cửa động, thiếu niên nhấc cằm, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt nhưng đầy châm chọc.
Nước mưa dội lên người Tư Lâm khiến cậu cảm nhận rõ hơn cái lạnh thấm vào tận xương. Ánh sáng phản chiếu từ bên ngoài giúp cậu nhìn rõ mọi thứ: chiếc đuôi rắn uốn lượn của thiếu niên và tiểu lang nhỏ bé giờ đây bị cuộn chặt trong đó.
Trong giây lát, âm thanh của mưa rơi bên ngoài dường như ngừng lại, cơn gió thổi qua huyệt động cũng lặng thinh. Tư Lâm chỉ còn nghe thấy nhịp tim mình đập mạnh mẽ, vang vọng trong l*иg ngực.
Cảnh tượng trước mắt khiến cậu kinh hãi tột độ, không thua kém bất kỳ mối nguy hiểm nào cậu từng đối mặt. Sự chênh lệch sức mạnh giữa cậu và thiếu niên quá lớn. Tư Lâm không thể không cảm thấy nặng nề và phức tạp, như thể có một cảm giác phản bội chua xót từ sâu thẳm nội tâm dâng trào.