Chương 35

Kiều Noãn bật cười thành tiếng, lần này thật sự không nhịn nổi nữa.

Vài cô nàng trẻ tuổi cũng tụm lại ríu rít bàn tán, vẻ mặt phấn khích không thôi.

“Á á á! Muốn gả cho chị Ấm quá đi mất!”

“Chị Ấm đúng là biết cách ‘thả thính’! Từng chi tiết trên người đều tinh tế vô cùng!”

“Tớ mê nhất cái xương quai xanh của chị ấy…”

“Tớ lại thích vòng eo thon kia cơ.”



Vinh Cẩn đứng bên cạnh, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu. Anh liếc mấy cô gái một cái, nhưng người ta mải mê fangirl nên chẳng buồn để ý đến vị “ông chủ” đã bước ra.

“Em thích nhất là đôi môi đỏ mọng kia, gợi cảm quá trời luôn!”

Câu này vừa rơi xuống, sắc mặt Vinh Cẩn càng đen kịt. Anh liếc nhanh cô bé vừa lên tiếng.

Được lắm, tôi nhớ kỹ cô rồi đấy.

Anh sải bước, chỉ vài giây đã đứng chắn trước mặt cô gái kia.

“Cô Noãn…”

Người đối diện ngẩng lên, ngay lập tức lọt thẳng vào mắt anh là gương mặt xinh đẹp động lòng người: đôi mắt hơi nhướng lên, sống mũi cao thẳng, và ngay bên dưới… chính là đôi môi đỏ tươi, mê hoặc lòng người.

Cổ họng Vinh Cẩn khẽ nuốt xuống, bao nhiêu lời định nói bỗng quên sạch sành sanh.

Kiều Noãn hơi nhíu mày, Vinh Cẩn mới sực tỉnh, vội vàng lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Cô Noãn, ăn ở đây chứ?” Giọng anh thấp hẳn xuống, âm điệu kéo dài như quấn lấy người, nghe mà khiến tai cô khẽ nhột.

“Không đói… với lại anh cũng không cần lần nào cũng chuẩn bị bữa tối cho tôi đâu.” Dù sao đây chỉ là một quán cà phê, lần nào cũng được nấu ăn riêng thì đúng là dễ khiến người khác nghĩ ngợi lung tung.

“Cô Noãn…”

Sắc mặt Vinh Cẩn thoáng sa sút, giọng anh trầm xuống, gần như thì thầm: “Là tôi đường đột rồi. Thật ra quán này làm ăn chẳng mấy khả quan, tôi chỉ muốn bán thêm chút đồ ăn thôi. Dự định sau này sẽ chính thức mở bán, chứ để quán cứ ế ẩm thế này, chẳng mấy chốc là phải đóng cửa mất.”

Kiều Noãn thoáng ngẩn ra, ngước mắt quan sát cả đại sảnh.

Quả thật… chẳng có bao nhiêu khách. Hèn gì cô luôn thấy quán này yên tĩnh đến lạ, thì ra nguyên nhân là… không ai tới cả.

Nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt cúi thấp đầu, trông có phần u sầu, cô hơi mủi lòng: “Vậy thì… được thôi. Cho tôi một phần. Đỡ phải về nhà nấu nướng.”

Ngay lập tức, gương mặt Vinh Cẩn bừng sáng, khóe môi cong lên thành một nụ cười, rồi vội xoay người bước nhanh vào bếp.

Kiều Noãn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, cảm thấy có gì đó không hợp lý. Quán này vốn không tệ, lần trước cô cùng Hướng Mẫn ghé qua, khách còn khá đông.

Sao dạo này lại vắng tanh như chùa bà đanh?

Cô liếc ra cửa sổ, ngoài kia người qua kẻ lại tấp nập, thỉnh thoảng có vài người dừng bước nhìn vào, nhưng cuối cùng lại xoay người rời đi, không hề bước vào trong.

…Ông chủ kiểu gì mà làm ăn thảm thế này?

Quản lý cửa hàng: “......”

Anh quản lý cảm thấy mình có lẽ là cửa hàng trưởng khổ sở nhất thế giới. Rõ ràng vừa tận mắt thấy ông chủ bước vào đã tiện tay lật tấm bảng ngoài cửa.

Nhìn từ trong: “Hoan nghênh quý khách.”

Nhìn từ ngoài: “Hôm nay nghỉ bán.”

Anh còn từng trách EQ của ông chủ thấp… nhưng cái kiểu vừa treo bảng đóng cửa, vừa bày trò tỏ ra “đáng thương” thế này, EQ thấp ư? Đây rõ là EQ... lắt léo mới đúng!