Chương 34

Lý Nam rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, còn Cố Quốc Hoa lại nhíu chặt mày.

“Phòng kiểm toán đi…”

“Cố tổng, để tôi xử lý.” Lâu nay rất ít khi lên tiếng, Đặng Dung bỗng nhiên xen vào. Cố Quốc Hoa hơi bất ngờ.

Cô ta mỉm cười nhìn Kiều Noãn, chậm rãi nói: “Chuyện này thú vị đấy. Nhân viên nào dám làm loạn trong công ty, phá hỏng dự án, giữ lại thì chỉ hại thêm.”

Cố Quốc Hoa gật đầu: “Ừ, vậy giao cho cô.”

Kiều Noãn hơi cau mày. Mục đích cô tung chuyện này trong cuộc họp chỉ có một - đẩy Diêu Ninh ra khỏi công ty.

Chút cảm tình vừa mới có của Cố Quốc Hoa đối với cô chắc chắn sẽ tạm thời giảm sút, đó cũng là lý do cô không dám kéo Lý Nam vào.

Một nhân viên thì đuổi là xong, nhưng một quản lý, chưa chắc Kiều Noãn đã lay động nổi.

Cô vốn tính toán Cố Quốc Hoa sẽ để phòng kiểm toán ra mặt, cô đã chuẩn bị kế hoạch để xoay chuyển tình thế. Không ngờ Đặng Dung lại chen ngang, chuyện này đúng là có chút khó xử…

“Cô liều thật đấy!” Trong phòng làm việc nhỏ, Vương Gia Dụ nhìn cô trách móc.

Kiều Noãn vẫn chăm chú lật tài liệu, chẳng buồn đáp.

“Kiều Noãn, cô làm thế là đối đầu trực diện với Lý Nam rồi. Cô dọa anh ta hôm nay, ngày mai nhất định anh ta sẽ trả thù!”

“Tôi có nhắc gì đến anh ta đâu. Sau này cũng không.”

“Anh ta không nghĩ vậy đâu!”

Kiều Noãn bất ngờ gấp mạnh tập hồ sơ, ngẩng lên nhìn thẳng Vương Gia Dụ: “Anh Vương, Lý Nam sẽ không vì chúng ta lễ phép mà từ bỏ chuyện cướp lợi ích đâu.”

Vương Gia Dụ thoáng sững người. Đối diện, Kiều Noãn khẽ cười. Nụ cười này khác hẳn vẻ xã giao thường ngày - rực rỡ và thoải mái hơn nhiều.

Trong mắt anh, lóe lên một tia kinh diễm, cứ thế nhìn cô không chớp.

Chỉ nghe cô tiếp lời: “Anh Vương, Lý Nam làm quản lý ở Nguyên Hạ bao nhiêu năm, ngoài chuyện tranh giành quyền lợi với cấp dưới thì chẳng có thành tích nào đáng kể.”

“Điều này Cố tổng chắc chắn cũng biết phần nào. Vì vậy mới cần chúng ta. Nhưng nếu tổ trưởng như chúng ta cứ cúi đầu nghe lệnh, thì mãi mãi chẳng ngóc đầu lên nổi.”

Kiều Noãn hạ thấp giọng, mềm mại, gần như dụ dỗ: “Anh Vương, đã đến lúc anh nên tỏa sáng rồi. Anh cũng là nhân viên kỳ cựu, chức quản lý… anh hoàn toàn xứng đáng.”

Đôi mắt đối phương sáng lên, bước lên một bước, chăm chú nhìn Kiều Noãn.

“Anh Vương, yên tâm đi, tôi sẽ giúp anh.”

Giọng cô mềm mại đến nhỏ từng giọt, nụ cười hoàn hảo, không một kẽ hở.

Đặng Dung nhận việc, liền bắt đầu điều tra. Kiều Noãn vì tránh hiềm nghi, không dám hỏi han nhiều.

Tan làm, cô xách máy tính đi thẳng sang quán cà phê đối diện. Dần dần, nơi ấy đã trở thành thói quen của cô.

Các cô phục vụ nhiệt tình, không gian yên tĩnh, thỉnh thoảng còn được ăn cơm chiên trứng do chính ông chủ làm.

“Kiều Noãn tiểu thư, nước lọc của cô.” Một cô phục vụ đáng yêu mỉm cười, hai má ửng hồng.

Kiều Noãn bất chợt nảy ý muốn trêu ghẹo, nghiêng đầu, khẽ nói:

“Em dễ thương thật đấy.”

Giọng cô hạ thấp, mang theo chút từ tính, mềm mại mà lấp lánh quyến rũ. Cô phục vụ nhỏ lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt.

Cô nàng chạy vội đi, suýt nữa đυ.ng ngã cả cái ghế.