Trình Hồng tránh tay nàng, đôi mắt đỏ hoe, giọng run run: “Tôi coi cô là bạn thân, vậy mà cô lại muốn đẩy tôi vào tù. Cô bảo tôi giúp ăn cắp tài liệu để hại Kiều Noãn, tôi tin cô vô điều kiện... Cô có nghĩ đến, nếu dự án Dư Sang sụp đổ, tôi sẽ có kết cục gì không? Không tìm lại được hợp đồng, Minh Đạt hủy ước, Dư Sang kiện Vinh Thị, ông chủ chắc chắn sẽ nghiền nát tôi!”
“Cô... nghe ai nói vậy?” – Diêu Ninh sững sờ.
“Kiều Noãn.”
“Chát!” – một cái tát giáng thẳng vào mặt Trình Hồng.
Cô ta ôm mặt, mắt trợn trừng. “Cô hại tôi còn dám đánh tôi?!”
Diêu Ninh run rẩy vì giận dữ: “Đồ ngu! Cút đi!”
Bị mắng hết lần này đến lần khác, Trình Hồng đứng chôn chân, lòng đầy uất ức và hoang mang.
Diêu Ninh gào lên, mắt đỏ ngầu: “Kiều Noãn nói gì cô cũng tin sao?! Cô nghĩ công ty chỉ có mỗi Minh Đạt là đối tác à? Một khi họ phá hợp đồng, còn khối công ty khác sẵn sàng thế chỗ! Hợp đồng mất rồi, Lý tổng sẽ lập tức tiếp quản, ký lại ngay với đối tác mới, cùng lắm mất thêm chút tiền! Dự án Dư Sang vẫn tiếp tục thực hiện, và tất cả trách nhiệm... sẽ đổ lên đầu Kiều Noãn!”
“Đây là dự án của cô ta, chẳng liên quan gì đến cô!”
Diêu Ninh gầm lên, trong mắt tóe lửa. Cô ta biết rõ, khi dự án chuyển qua tay Lý Nam, chẳng ai còn truy cứu Trình Hồng. Tất cả tội sẽ gói gọn thành “Trưởng nhóm Kiều Noãn thất trách”.
Nghĩ đến đây, cô ta ngã phịch xuống ghế, mặt mày tái nhợt. Đáng lẽ cô ta nên tự mình ra tay, đằng này lại để một kẻ ngu xuẩn phá hỏng hết kế hoạch.
Trình Hồng ngập ngừng: “Không... không hẳn. Tôi đã mang hợp đồng cùng vài tập giấy vụn đến phòng thu hồi rồi... Tiểu Ngô đang cho vào máy hủy... chắc là... hủy mất rồi.”
Nghe vậy, mắt Diêu Ninh sáng rực lên, hy vọng sống lại.
…
Trong phòng thu hồi, Tiểu Ngô vừa hủy tài liệu vừa ngân nga hát.
“Cậu chưa về à?” – đồng nghiệp hỏi.
“Chồng tớ còn tăng ca, rảnh nên tranh thủ xử lý đống giấy tờ này.”
“Cậu siêng thật. Thôi, tớ về trước nhé.”
“Ừ, mai gặp.”
Cô ôm tập giấy Trình Hồng vừa gửi, liếc sơ qua rồi tiếp tục nhét vào máy hủy mà chẳng mảy may để ý.
…
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở.
Kiều Noãn – trưởng nhóm kinh doanh nổi tiếng của Vinh Thị – xuất hiện với gương mặt căng thẳng.
“Giấy tờ Trình Hồng mang tới đâu rồi?”
Tiểu Ngô giơ tập giấy trên tay: “Ở đây.”
Kiều Noãn sải bước, điềm tĩnh đón lấy, lật qua vài tờ, nhanh chóng rút ra hợp đồng quan trọng.
“Cảm ơn nhé, cô ấy suýt nữa làm mất tài liệu trọng yếu của tôi, may mà kịp lấy lại.” – Cô nở nụ cười ngọt ngào. Nụ cười ấy khiến Tiểu Ngô, dù là phụ nữ, cũng thoáng ngẩn ngơ.
“Không... không có gì...”
Kiều Noãn mỉm cười, rời đi cùng tiếng gõ giày giòn giã, dáng vẻ mảnh mai mà lại khiến người khác yên tâm lạ lùng.
…