Chương 26

Nói xong lại lập tức nhập hội bàn tán cùng đồng nghiệp khác về “style” hôm nay của Kiều Noãn.

- Trời ơi, cái túi của chị ấy đẹp ghê !

- Ừ, hợp vô cùng, Kiều Noãn thật biết cách phối đồ!

- Chuẩn, đôi giày hôm qua đã đẹp rồi, ai ngờ hôm nay còn đỉnh hơn!

- Á á á, dây chuyền nữa kìa! Cartier đó nha!

- Kiều Noãn đúng chuẩn “người thắng cuộc của cuộc đời”!

- Nước hết rồi, để tôi đi rót cho cô ấy!

- Tôi đi!

Trong lúc hai người tranh nhau, cô nhân viên khác đã nhanh chân chạy tới, đỏ mặt cẩn thận rót nước. Kiều Noãn khẽ mỉm cười với cô.

Cô bé chạy về mà chân như bước trên mây, ghì giọng xuống đầy phấn khích:

- Kiều Noãn cười với tôi rồi!

Nhìn cảnh ấy, người quản lý: “…”

Thú thật, một ông chú trung niên thích mẫu phụ nữ dịu dàng e ấp như anh, thực sự không hiểu nổi mấy cô bé bây giờ nghĩ gì.

Kiều Noãn thì đúng là xinh thật đấy, nhưng cái kiểu lạnh lùng, trong mắt chỉ có công việc ấy… thì hấp dẫn ở đâu cơ chứ?!

Nghĩ thế, ngẩng đầu đã thấy ông chủ lớn của mình bước vào, rõ ràng còn chải chuốt lại mái tóc.

Người quản lý: “…”

Thôi xong, xem ra đúng là mình già rồi. Ông chủ chắc chắn không nhìn nhầm đâu!



Hai ngày sau, chiều năm rưỡi, vừa đúng lúc chuẩn bị tan ca, Kiều Noãn vừa đến văn phòng lớn thì Tao Dương đã hớt hải chạy vào.

Kiều Noãn cau mày:

- Sao vậy?

Tao Dương hạ giọng chỉ để hai người nghe thấy:

- Tôi nghi ngờ bên Minh Đạt đang cố tình kéo dài tiến độ. Tính đến hôm nay mới xong được một phần ba thôi.

Đồng tử Kiều Noãn thoáng co lại. Đã bốn ngày rồi, mà chỉ mới làm được một phần ba?!

Cô bước nhanh mấy bước, chợt quay đầu lại. Nét cười chưa kịp thu về trong mắt Diêu Ninh rơi gọn vào tầm nhìn.

Đối phương không ngờ cô quay đầu, nụ cười lập tức đông cứng. Kiều Noãn nheo mắt, quét cho một ánh nhìn nguy hiểm.

Cả người kia lập tức căng thẳng, sống lưng dựng thẳng tắp.

Kiều Noãn thu ý cười, sải bước rời đi, gọi ngay cho Mã Siêu. Nhưng máy anh ta tắt nguồn. Cô liền gọi sang Minh Đạt.

- Tôi tìm Mã Siêu.

- Mã quản lý đi công tác rồi.

- Dự án Nguyên Hạ đã nói rõ bảy ngày, các anh hoàn thành được không?

- Hả? Không phải mười lăm ngày sao?

- Trên hợp đồng ghi rành rành bảy ngày. Các anh định bồi thường vi phạm hợp đồng à?

Đối phương rõ ràng sững người:

- Nhưng Mã quản lý nói hai bên ký là mười lăm ngày mà?

- Chiều nay tôi sẽ mang hợp đồng qua Minh Đạt. Các anh nên chuẩn bị sẵn đi, số tiền bồi thường chắc các anh cũng rõ rồi.

Nói xong, Kiều Noãn cúp máy. Vấn đề chắc chắn nằm ở Mã Siêu.

Hợp đồng quan trọng thế, cô luôn khóa trong tủ. Lúc này vừa định mở ra thì…

- Kiều Noãn, qua đây một chút! - Gương mặt Lý Nam vô cùng khó coi.

- Lý quản lý, tôi đang…

- Tôi nói qua đây!

Kiều Noãn đành theo ông ta ra ngoài. Đứng cạnh cửa sổ, Lý Nam hạ giọng:

- Có phải dự án gặp trục trặc rồi không?!

- Không.

- Đừng mạnh miệng. Nếu có vấn đề lớn che giấu không nổi, đừng lôi tôi chịu vạ lây!