Chương 25

Kiều Noãn thoáng lặng im, suy nghĩ rồi mới nói: “Cảm ơn.”

Ấn tượng của cô về người đàn ông này không hề tốt, nhưng đúng là anh ta đã cứu cô.

Vinh Cẩn cười tủm tỉm: “Nếu không ngại, cùng tôi ăn một bữa nhé.”

Nói xong, anh đứng dậy đi thẳng vào bếp, bỏ mặc Kiều Noãn ngồi đó, chau mày không biết nghĩ gì.

Một lúc lâu sau, anh bưng ra hai đĩa…cơm chiên trứng.

“Nếm thử xem.”

“Anh biết nấu ăn?”

“Tất nhiên rồi!” – Vinh Cẩn chau mày, còn cố ý tỏ ra đắc ý.

Kiều Noãn gật đầu: “Anh cứu tôi, sau này những việc trong khả năng, tôi sẽ không từ chối.”

“Vậy thì hay quá, sau này cô chịu khó đến đây ủng hộ quán của tôi là được.”

Kiều Noãn liếc mắt nhìn anh, cái kiểu người này rõ ràng không thiếu tiền mà.

Cô cầm đũa nếm thử, không nói gì, chỉ chuyên tâm ăn tiếp.

Vinh Cẩn ngồi bên, cười thầm, rồi cũng bắt đầu động đũa.

Cả bữa hai người đều im lặng. Cô ăn xong thì đặt đũa, lau miệng, lập tức bắt đầu chất vấn: “Anh đưa tôi đến bệnh viện thế nào?”

Vinh Cẩn nhìn cô, mở miệng bịa ngay: “Hôm đó tôi tan làm về, thấy trên xe buýt phía trước có người bất tỉnh. Cả xe xôn xao ầm ĩ, tôi dừng lại xem thử, phát hiện là cô. Họ đang bàn gọi xe cấp cứu, tôi thấy vậy nên trực tiếp đưa cô đi bệnh viện.”

Kiều Noãn khẽ gật đầu. Tình huống như thế thì tài xế chắc chắn sẽ để ý, mọi người trên xe cũng sẽ náo loạn, nghe hợp tình hợp lý.

Cô lần nữa nói: “Cảm ơn anh.”

“Không có gì.” – Vinh Cẩn mỉm cười, bưng đĩa đi thẳng vào bếp.

Đàn ông này, dù mỗi lần gặp Kiều Noãn đều có chút “đi đứng không vững”, nhưng bản chất lại cực kỳ tinh ranh.

Muốn để cô ấy thường xuyên đến, phải khiến cô ấy cảm thấy nơi này thoải mái, tự nhiên sẽ muốn quay lại.

Kiều Noãn mở máy tính, tiếp tục công việc đang làm dở.

Bên cạnh có ổ cắm điện, ánh sáng cũng vừa vặn, chỗ ngồi lại thoải mái. Thật ra cô vốn không thích uống cà phê, chỉ gọi một cốc nước ấm, vậy mà luôn có người nhẹ nhàng đến châm thêm.

Không bị ai quấy rầy, mỗi lần nâng ly lên đều có nước ấm vừa nhiệt độ, không ồn ào, cũng chẳng lạnh lẽo như ở nhà.

Cứ thế, cô ngồi đến tận tám giờ tối. Bên quầy, Vinh Cẩn chống cằm, nhìn cô không chớp mắt.

Thật sự… quá đẹp.

Kiều Noãn thanh toán, từ ly nước đến dĩa cơm trứng chiên đều tính tiền, giá không rẻ, nhưng cũng chẳng đắt.

Điều này lại khiến cô yên tâm hơn, khẽ gật đầu với “ân nhân cứu mạng” rồi rời khỏi quán.

Vinh Cẩn vừa chào, vừa nhảy nhót trong lòng, hí hửng theo sau ra ngoài.

Quả nhiên, hôm sau tan ca, Kiều Noãn xách laptop quay lại ngay.

Người quản lý quán, kẻ vẫn âm thầm chứng kiến tất cả nhưng không dám xen vào, xoa cằm thở dài: “Quả nhiên là Vinh Cẩn, đúng là ghê gớm thật ”…Chỉ có điều… tiến độ này…có phải quá chậm rồi không?

Anh vừa lẩm bẩm vừa quay sang hỏi, cô nhân viên nữ bên cạnh liếc anh một cái đầy khinh bỉ: “Theo đuổi cô Kiều Noãn mà còn đòi nhanh sao?”