Kiều Noãn đưa hợp đồng cho Lý Nam, đối phương xem xét kỹ càng rồi ký tên, đưa lại cho cô.
“Làm cho tốt vào, khâu này tuyệt đối không được xảy ra sai sót.” Anh ta cười nói.
Kiều Noãn khẽ gật đầu, giấu đi ánh nhìn thoáng qua trong đáy mắt: “Vâng.”
Ra khỏi văn phòng, cô bảo người mang một bản hợp đồng cho Mã quản lý, còn bản kia thì cẩn thận cất đi. Đợi bên đó giao xong hàng, dự án Vinh Sáng cũng có thể chính thức bước vào giai đoạn kết thúc.
Không hiểu sao, câu nói ban nãy của Lý Nam lại khiến lòng cô dấy lên một cảm giác mơ hồ khó tả.
Ảo giác thôi sao?
“Tào Dương”
“Có mặt, tổ trưởng, chị gọi em ạ?” – Tào Dương là người trong nhóm B, ấn tượng Kiều Noãn dành cho cậu ta khá tốt.
“Dạo này cậu để ý nhiều hơn đến bên Minh Đạt giúp tôi. Từ chiều mai, khỏi cần lên công ty, trực tiếp sang xưởng giám sát cho tôi.”
“Rõ!” – giọng cậu ta không giấu nổi sự phấn khích.
Kiều Noãn mỉm cười gật đầu. Cô xưa nay luôn cẩn trọng, Minh Đạt là mắt xích quan trọng, không thể lơ là.
“Sếp, chiều nay có còn đi nữa không ạ?”
“Đi cái gì mà đi!” – giọng Vinh Cẩn rõ ràng hậm hực.
Dương trợ lý lập tức rụt cổ, dè dặt hỏi tiếp: “Thế…có cần sắp xếp việc khác không ạ?”
Kết quả nhận về là ánh mắt như dao găm của ông chủ.
Trời ạ, trước kia Vinh Cẩn lạnh lùng đã đủ khiến người ta khϊếp sợ, bây giờ có thêm cả tâm trạng thất thường nữa thì đúng là ác mộng!
“Nghe nói hôm qua cô Kiều Noãn đi bàn hợp đồng, chắc hôm nay không bận lắm…”
“Cậu lắm lời thế làm gì?! Không có việc à? Không có thì tăng ca!”
Dương trợ lý: “…”
Ông chủ, rốt cuộc là anh tức chuyện gì vậy trời?
Anh vừa bước ra ngoài, sau lưng liền vang lên tiếng bước chân.
“Sếp?” – anh ta ngạc nhiên.
Đi được hai bước, Vinh Cẩn mới hừ một tiếng: “Tan làm.”
Dương trợ lý: “…”
Ủa? Vừa rồi ai hùng hồn mắng tôi tăng ca thế?!
May sao lần này ông chủ đã đạt được ước nguyện. Vừa bước vào quán, anh liền trông thấy người phụ nữ ngồi ở góc, mở laptop ra làm việc.
Gương mặt vừa nãy còn căng thẳng, lập tức xẹp lép như quả bóng xì hơi. Anh sải bước đi thẳng tới.
Vinh Cẩn ngồi xuống đối diện, ánh mắt không chớp mà dán chặt vào cô.
Kiều Noãn khép máy tính, ngẩng lên, vào thẳng chủ đề: “Anh là người đưa tôi tới bệnh viện?”
Vinh Cẩn nhếch môi cười, thừa nhận ngay: “Đúng thế.”
Đàn ông tốt bụng giúp người mà không lưu danh, xin lỗi, anh ta không làm được. Chẳng qua hôm đó bị dọa choáng váng, chứ nếu không thì nhất định đã chờ đến lúc cô tỉnh dậy.
Kiều Noãn hôm nay vẫn mặc nguyên bộ công sở gọn gàng. Cô gầy, dáng người vì vậy càng thêm nổi bật. Lớp trang điểm tinh tế, son môi đỏ rực nhưng không phô, dáng mày được kẻ khéo léo kéo dài thêm chút sắc sảo.
Chỉ vừa nhìn thấy cô thôi, Vinh Cẩn đã cảm giác ba mươi năm qua của mình sống hoàn toàn…uổng phí!