Chương 22

Hướng Mẫn thì gọi cả đống – vốn là tới vì đồ ngọt. Đợi phục vụ rời đi, cô lè lưỡi: “Đắt thật đấy!”

“Chính cậu đòi đi.”

“Thì nếm thử mà, mong là đáng đồng tiền bát gạo.” – cô lại bật cười hí hửng.

Thấy Kiều Noãn im lặng, Hướng Mẫn liền nói tiếp: “Chuyện cậu tỏa sáng ở buổi họp sáng, cả công ty đều biết rồi. Lý quản lý…”

Kiều Noãn nhìn ra ngoài cửa sổ: “Lý Nam sớm muộn cũng sẽ khó chịu với tôi thôi.”

Người đàn ông ấy vốn chẳng ưa bất kỳ tổ trưởng nào.

“Vương tổ trưởng đã nhẫn nhịn lâu lắm rồi, luôn nghe lời Lý quản lý mới giữ được vị trí hôm nay. Nếu anh ta muốn hại cậu, cách thì nhiều vô kể.”

Cà phê được mang lên. Kiều Noãn cho hai viên đường, nhẹ nhàng khuấy đều.

“Dư Sáng còn trong tay tôi, Cố tổng đâu có ngốc. Lý Nam chưa dám làm gì quá đáng.”

Hướng Mẫn khẽ thở dài. Kiều Noãn nghĩ đâu ra đấy, làm bạn thì tốt, chứ nếu là kẻ địch thì chắc chắn khiến người ta ăn ngủ chẳng yên.

“Tôi chỉ lo thôi. Lý Nam ngồi ghế quản lý bao năm, thủ đoạn không ít.”

“Ừ, tôi sẽ cẩn thận.”

Kiều Noãn nhấp một ngụm cà phê, khẽ nhăn mày, lại bỏ thêm một viên đường. Dù đường nhiều không tốt, nhưng đôi khi tự nuông chiều một chút cũng chẳng sao. Cuộc sống vốn đã đủ đắng, hà cớ gì phải uống thêm vị đắng nữa?

“Quý cô, mời dùng.” – giọng nam trầm thấp, khàn khàn mà quyến rũ.

Kiều Noãn không buồn để ý, chỉ chau mày nhìn chằm chằm đĩa thức ăn trước mặt: “Cái này tôi không gọi.”

Đó là… một phần cơm chiên trứng.

Anh chàng “phục vụ” kia khẽ bật cười, giọng thấp trầm: “Phần này là tặng thêm, giờ ăn tối rồi, ăn chút cơm sẽ tốt hơn.”

Kiều Noãn sững người, ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hơi nheo lại: “Là anh?”

Ngực của Vinh Cẩn bỗng siết chặt cô nhớ ra chuyện anh đưa mình đến bệnh viện rồi sao?!

Nhưng khi bắt gặp ánh mắt cô, trong đó chẳng có chút thiện cảm nào, trái tim anh lại trĩu xuống. Thì ra chuyện hôm đó, cô hoàn toàn không nhớ gì cả…

“Lâu rồi không gặp.” Anh khẽ nói.

Kiều Noãn chau mày đến mức như sắp xoắn lại, còn Vinh Cẩn thì vội vã đặt đồ xuống rồi xoay người bỏ đi. Anh không dám nán lại thêm giây nào ở lại thêm một chút thôi, e rằng cô sẽ thật sự chạy trốn mất.

Hướng Mẫn chớp chớp mắt, liếc nhìn gương mặt cau có của Kiều Noãn, rồi lại nhìn theo bóng lưng cao lớn của Vinh Cẩn.

Cô nàng suýt buột miệng: “Cậu với anh soái ca đó quen nhau à? Thân đến mức nào thế?”

Nhưng cuối cùng chỉ mím môi, cúi xuống nhìn đĩa cơm trứng chiên trước mặt, cảm thán một câu: “Đúng là màn kết hợp Đông – Tây tuyệt đỉnh! Cơm chiên trứng ăn kèm cà phê với bánh ngọt!”

Kiều Noãn chẳng buồn động đũa. Ngược lại, Hướng Mẫn ăn xong phần bánh ngọt của mình, còn ngó nghiêng đầy thèm thuồng sang phần cơm chưa động đến của bạn. Nhưng thấy Kiều Noãn không nói gì, cô cũng không dám mở miệng xin.

Thật tiếc quá! Bánh ngọt đã ngon đến mức tan chảy, còn phần cơm trứng kia - món không có trong menu mà được đặc biệt mang ra, chắc chắn càng “cực phẩm”!