Chương 19

Đến trạm kế cuối, anh dừng lại, nhìn vài hành khách còn sót lại xuống thêm một người.

Xe vừa khởi động, chưa kịp lăn bánh thì bất ngờ, phía trước bị một chiếc Bentley chặn ngang.

“Trời ơi, cái tên biếи ŧɦái lại tới nữa!”

Lý Kỳ trợn tròn mắt, thì thấy từ chiếc Bentley đó bước xuống một người đàn ông, sải bước thật nhanh.

Dù trời đã nhá nhem, nhưng khí thế từ người kia toát ra đủ khiến Lý Kỳ giật mình.

Ơ... hình như, người này chẳng giống kẻ định làm gì mình thì phải?

Nghĩ thế, người đàn ông đã đứng ngay cửa, ra hiệu cho anh mở.

Đầu óc Lý Kỳ còn chưa kịp hoạt động, tay đã vô thức bấm nút. Thế là người kia một bước phóng thẳng lên xe...

Anh ta cao tới mét tám chín, quần áo chỉnh tề sang trọng, cả người toát lên khí chất điềm tĩnh, chững chạc kiểu lãnh đạo cấp cao. Dù bước chân vội vàng nhưng nét mặt vẫn bình thản, chẳng lộ chút dao động nào.

Anh đi thẳng đến hàng ghế cuối cùng, dừng trước một cô gái mặc đồ công sở nghiêm chỉnh.

Đưa tay khẽ chạm: "Kiều Noãn?"

Đối phương chẳng có phản ứng gì. Bàn tay người đàn ông áp lên trán cô. Anh quay lưng lại phía tài xế, nên Lý Kỳ không nhìn rõ nét mặt anh lúc đó.

Chỉ thấy hai cánh tay anh vươn ra, nhẹ nhàng mà dứt khoát ôm trọn cô gái vào lòng.

"Này, anh làm gì đấy?" – Lý Kỳ hoảng hồn hét lên.

Vinh Cẩn một tay giữ chặt lấy cô, tay còn lại rút ra một tấm căn cước ném về phía tài xế.

Tôi đưa cô ấy đi bệnh viện trước.

Nói xong lập tức xuống xe, anh cẩn thận đặt cô vào ghế phụ.

Chiếc Bentley nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, Lý Kỳ nuốt khan một cái, cúi nhìn tấm căn cước trong tay.

Chuẩn rồi, đúng người thật.

Tiếng còi xe phía sau thúc giục inh ỏi, anh mới đạp ga cho xe tiếp tục chạy.

Trong bụng không khỏi lầm bầm: "Giờ mấy cặp đôi yêu đương kỳ lạ thật, một người đi xe buýt, một người chạy xe sang theo sau, kiểu tạo tình thú gì thế không biết?"

Rồi lại tự giật mình: "Khoan đã, sao anh ta mò ra được chứng minh của mình hay vậy?"

Vinh Cẩn lái xe vun vυ"t. May mắn đường giờ này chẳng còn kẹt. Chờ đèn đỏ, anh cúi đầu chạm nhẹ trán cô – nóng hầm hập.

Anh nghiến răng, thấy phía trước vắng xe liền đạp thốc ga vượt luôn. Anh quá rõ, sốt cao kéo dài sẽ gây hậu quả thế nào.

Bác sĩ! Bác sĩ!

Anh bế cô gái lao thẳng vào viện. Thân thể bé nhỏ mềm mại rúc trong lòng, mang đến cho anh cảm giác chưa bao giờ có. Nhưng lúc này, cảm xúc áp đảo hơn hết vẫn là... lo lắng.

Y tá lập tức đẩy xe, đưa thẳng vào phòng cấp cứu. Vinh Cẩn bám theo không rời, nhìn họ đo nhiệt độ, kiểm tra, tiêm thuốc.

"Thế nào rồi? Sao rồi?" – anh sốt ruột hỏi.

Bác sĩ lắc đầu: "Theo dõi một đêm. Nếu hạ sốt thì không sao."

Vinh Cẩn vẫn không thở nổi nhẹ nhõm, quay đầu nhìn cô gái nằm trên giường, hai má đỏ ửng.

Bác sĩ, y tá rời đi, phòng bệnh chỉ còn lại anh và Kiều Noãn.

Anh khẽ bước đến, kéo lại mép chăn cho ngay ngắn, rồi ngồi xuống bên cạnh.

Đã bao lâu rồi anh chưa từng vì một ai mà lo lắng đến vậy? Huống hồ... đây còn là cô gái mới gặp có hai lần.

Anh tự giễu, cười cười. Nhưng vẫn ngồi lì ở đó, cho đến tận ba giờ sáng. Khi nhiệt độ cơ thể cô mới hoàn toàn hạ xuống.