Đã quen với cường độ làm việc cao đến mức, chỉ cần vừa nhắm mắt lại, trong đầu cô liền hiện ra đủ loại dự án, đủ loại hợp đồng.
Cái nào phải xử lý trước, cái nào có thể làm song song, bước nào có thể giao cho người khác theo dõi, còn bước nào nhất định phải tự mình canh chừng…
Xe buýt từ từ lăn bánh, hơi thở của Kiều Noãn dần đều đặn hơn, hai gò má hồng hồng, cái đầu cũng theo nhịp rung lắc của xe mà nghiêng nghiêng ngả ngả.
Lý Kỳ là tài xế xe buýt, nhưng lúc này tinh thần anh ta căng như dây đàn, khi thì tăng tốc, lúc lại giảm ga.
Vì bên cạnh có một chiếc Bentley kỳ lạ cứ bám riết lấy anh ta!
Anh tăng tốc, nó cũng tăng. Anh giảm tốc, nó cũng giảm.
Lý Kỳ nghĩ bụng: mình – một ông chú trung niên bụng bia – chẳng lẽ còn có ai thèm để mắt tới?
Không thể lơ là được, lỡ đâu là đồ biếи ŧɦái, suy nghĩ khác người thì sao!
Huống chi, tuy mặt mũi không bằng ai, nhưng tim gan phèo phổi thận vẫn còn tốt nha! Thời buổi này đúng là “không gì biếи ŧɦái không làm được, chỉ sợ mình không tưởng tượng nổi”.
Nghĩ vậy, anh lập tức dốc hết kỹ năng, lái xe buýt như đang chơi trò vượt ải – lúc thì nghiêng bên này, lúc thì quẹo bên kia, còn thỉnh thoảng vượt cả xe con, lái xe buýt ra cái kiểu... không ai dám nghĩ tới.
Vinh Cẩn thì lại thấy: “Tên tài xế này chắc có bệnh!”
Xe mà lái kiểu đó còn ngồi vững ở vị trí tài xế xe buýt được hả? Nhìn hắn một lúc bên trái, một lúc bên phải, rõ ràng tay lái kém còn bày đặt làm màu.
Đúng là coi thường an toàn tính mạng của hành khách!
Đang thầm hừ lạnh trong bụng, hắn ngẩng đầu nhìn cô gái đang tựa vào cửa kính.
Ngủ ngon lành quá chứ!
Mà nhan sắc cũng đẹp quá chứ!
Càng nhìn càng thấy lòng ngọt lịm, thế là vô thức, anh lái xe bám theo.
Chờ đèn đỏ, Vinh Cẩn càng “quang minh chính đại” ngắm kỹ cô hơn.
Hai gò má hồng hồng, dáng ngủ khiến gương mặt thường ngày sắc bén bỗng hóa thành một cô gái nhỏ mềm mại, đáng yêu.
Vinh Cẩn nhìn đến mức không chớp mắt, đến khi xe buýt tiếp tục lăn bánh mới cuống quýt đạp ga bám theo.
Không biết đã qua bao nhiêu trạm, lâu đến nỗi tài xế cũng chẳng thèm tránh chiếc Bentley kia nữa.
Điện thoại của Vinh Cẩn vang lên, anh tiện tay nghe máy. Bên kia gào ầm: "Ông chủ! Ngài đi đâu rồi? Không phải hẹn bàn công việc sao?"
Là Từ Khác đang gầm rú. Vinh Cẩn thoáng sững người – ủa? Sao mình lại y như tên biếи ŧɦái đi theo một cô gái thế này?
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, anh lập tức đạp phanh cái két.
Bình tĩnh vài giây, nhìn cái đuôi xe buýt càng lúc càng xa, gương mặt ngái ngủ của cô cũng chẳng thấy nữa, hắn mới chịu quay đầu xe.
Trên đường trở lại, khóe môi anh bất giác cong cong.
Cô bé đó nhìn thì dữ dằn thế thôi, chứ ngủ rồi lại đáng yêu muốn xỉu. Chắc chắn là ngủ quên quá trạm rồi, không biết lát nữa tỉnh lại, phát hiện đi quá xa thì cái gương mặt bình tĩnh kia sẽ lộ ra vẻ gì nhỉ?
Bề ngoài nghiêm túc, không ngờ lại là kiểu người có thể ngủ say như chết trên xe buýt...
Đúng lúc đó, đồng tử Vinh Cẩn khẽ co rút, anh bất ngờ bẻ lái, lao ngược hướng chiếc xe buýt vừa đi xa kia.
Càng gần điểm cuối, trên xe buýt người xuống dần, chẳng mấy ai còn ngồi. Chiếc Bentley bám theo cũng biến mất, Lý Kỳ vừa lái vừa lẩm nhẩm khe khẽ mấy câu hát.