Chương 1: A tỷ đừng đợi nữa

Bước vào mùa đông giá rét, Thông Châu phồn hoa chẳng kém gì kinh thành. Khắp nơi đều có hạ nhân đến dọn dẹp sân viện, hoặc các nhà quyền quý đưa cả gia quyến đến biệt trang suối nước nóng ở Thông Châu để ngâm mình tránh đông.

Trong số đó, Tô gia đến xem như hơi muộn. Họ mở lại tòa biệt trang bị bỏ hoang bấy lâu, bước chân rộn ràng, tất bật quét dọn, sửa sang khắp nơi. Những rương hòm mang theo chất đầy một dãy phòng.

Đông viện ồn ào náo nhiệt bao nhiêu, thì tây viện lại càng lộ vẻ vắng lặng tiêu điều bấy nhiêu.

Giữa mùa đông tĩnh mịch ấy, Tô Yêu ngồi bất động trên chiếc xe lăn bằng tre, mím môi nhìn hoàng hôn nơi cuối trời.

Nha hoàn thân cận của nàng là Yến Thảo hấp tấp chạy vào từ bên ngoài. Vừa nhìn thấy nàng ngồi trên hành lang liền vội vàng chạy đến: “Cô nương ngồi đây sao lại không khoác thêm một tấm chăn? Đám chết tiệt đó…”

Nhưng Tô Yêu chỉ bình thản giơ tay. Đối với Tô gia mà nói, một quân cờ bỏ đi đã hết giá trị lợi dụng như nàng, có một chỗ để nương thân đã là ban ơn rồi. Sao còn dám mong cầu gì nữa.

Nàng khàn giọng hỏi Yến Thảo: “Nó đến chưa?”

Tô gia năm nào cũng đến biệt trang trú đông. Tam phu nhân Tô gia, cũng chính là mẫu thân ruột của Tô Yêu, không chịu được lạnh, mỗi mùa đông đều phải đến đây ngâm suối nước nóng để xua tan hàn khí.

Đương nhiên, đối với người Tô gia, Tô Yêu chẳng có chút tình cảm nào.

Người nàng hy vọng gặp được là một người khác.

Yến Thảo cụp mắt xuống, đôi tay lạnh buốt nắm lấy tay Tô Yêu, giọng nhỏ nhẹ: “Cô nương, để nô tỳ dìu người vào trong trước nhé?”

Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Tô Yêu vốn đã chẳng còn tính tình gì nữa. Một khi đã rơi vào cảnh bị ruồng bỏ, bị đuổi về nhà mẹ đẻ như nàng, mấy ai còn giữ được khí phách?

Tô Yêu rất hiểu thói đời ấm lạnh.

Chính vì thân phận thấp hèn, nên nàng lại càng có cơ hội nhìn rõ nhân tình thế thái.

Ngay cả phụ mẫu và huynh tỷ muội ruột còn có thể lạnh lùng nhìn nàng lụn bại đến bước này, xem nàng là nỗi nhục của gia tộc, tránh còn không kịp, thì còn có thể trông mong gì ở người ngoài?

Vì vậy xưa nay, Tô Yêu luôn là người biết nhẫn nhịn chịu đựng. Bảo nàng không được, không thể, nàng cũng chưa bao giờ hỏi tại sao, chấp nhận một cách dễ dàng.

Nhưng lần này là ngoại lệ.

Nàng bất ngờ siết chặt tay Yến Thảo, hiếm khi tỏ ra kiên quyết: “A Lễ đâu?”

Yến Thảo lộ vẻ khó xử, một câu cũng không nói được. Đang không biết phải ứng phó thế nào thì cánh cổng viện ít người lui tới chợt vang lên tiếng động nặng nề. Cửa bị đẩy ra, một phụ nhân khoảng ba mươi tuổi ăn mặc lộng lẫy, được một đám nha hoàn bà tử vây quanh bước vào.

Yến Thảo vội vàng chắn trước người Tô Yêu, mặt đầy cảnh giác.

Nhưng vốn chẳng cần chắn, chắn để làm gì?

Người đó từ lâu đã là ngọn núi cao mà cả đời này Tô Yêu không thể với tới. Sống hay chết của nàng đều chỉ là một ý niệm của nàng ta. Bất kể Tô Yêu ở đâu, chỉ cần người đó xuất hiện, nàng sẽ lập tức nhìn thấy ngay.

Châm biếm biết bao.

Tô Yêu cười lạnh, trong lòng dâng lên một vị đắng chát không nói lên lời.

Nữ nhân kia cùng tuổi với nàng, nhưng lại rực rỡ chói mắt, trẻ trung hơn nàng không biết bao nhiêu lần, là muội muội của nàng, cũng là ma chướng của đời nàng.

Nàng còn chưa kịp lên tiếng, Tô Hạnh Toàn đã bước nhanh đến trước mặt nàng, khom người ngồi xuống, vẻ mặt sốt ruột. Đôi mắt đẹp hơi xếch mang theo ý cười: “A tỷ, tỷ đang đợi A Lễ sao?”

Tô Yêu cảm thấy trong cổ họng có vị tanh ngọt đang trào lên.

Nàng không chịu nổi dáng vẻ bố thí từ trên cao nhìn xuống của Tô Hạnh Toàn, nhưng trên thực tế, nàng cũng chẳng có tư cách gì để khó chịu.

Ngừng lại một chút, thấy Tô Yêu vẫn bất động, Tô Hạnh Toàn hơi chu môi, giống như khi còn là thiếu nữ, duyên dáng yêu kiều. Nàng ta cất giọng ngọt lịm: “A tỷ đừng đợi nữa, hôm nay A Lễ sẽ không đến đâu. Hôm nay là ngày Trường Bình hầu thành thân, A Lễ phải bận rộn lo liệu tiếp khách, đã được Trường Bình hầu đón về rồi.”