Chương 4.1: Dẫn linh

Toàn trường một thoáng tĩnh lặng, Triệu Thuần gần như có thể nghe thấy rõ tiếng hô hấp của những người xung quanh.

Nàng cách đài cao quá xa, nhìn không rõ là ai đang nói, chỉ mơ hồ thấy một bóng người áo trắng đứng ở vị trí trung tâm đài cao.

Bỗng nhiên, bóng người trước mắt nàng trở nên rõ ràng. Đó là một nam nhân trung niên hơi gầy, gò má hơi cao, mày mắt có thần. Một thân khoác đạo bào trắng tinh, tay cầm phất trần chuôi ngọc, rõ ràng xa tít tận chân trời, vậy mà Triệu Thuần lại nhìn rõ mồn một từng đường chỉ vàng tinh mịn trên cổ áo đối phương, cả hình hạc thêu cũng thấy rõ rành rành.

Có lẽ đây là một loại pháp thuật đặc biệt nào đó.

Người mặc đạo bào hé môi, ban cho một nụ cười như bố thí, rồi nói: “Đã an tọa cả rồi, việc này không nên chậm trễ, lập tức bắt đầu đi.”

Theo tiếng nói vừa dứt, đã có thị tòng bưng vật dụng tiến vào. Toàn trường không phát ra nửa tiếng động, bước chân thị tòng nhẹ lướt giữa các bàn tiệc, mỗi nơi đi qua liền đặt xuống một lò nhỏ bằng đồng.

Cũng không hẳn là đồng, Triệu Thuần nhìn không rõ cho lắm, chỉ cảm thấy nó có màu sắc so với đồng lại càng rực rỡ; thân lò chạm rỗng, hoa văn điêu khắc thì hết sức huyền bí.

“Nhắm mắt lại, dồn khí đan điền, hai tay buông tự nhiên xuống hai bên.”

Triệu Thuần làm theo lời hướng dẫn, không dám sai sót.

Dần dần, một mùi hương lạ vấn vít nơi chóp mũi. Khác hẳn với các loại hương thường đốt, trong ký ức nàng chưa từng ngửi qua, vô cùng nhẹ nhàng, thoát tục, bao trùm cả thân thể nàng.

Trong đầu một mảnh sáng tỏ, ý thức như xuyên qua tầng tầng mây đen nặng nề, bước vào vùng biển cả vô biên vô tận.

Là biển mà cũng chẳng giống biển, sóng vàng ánh đỏ cuồn cuộn, tràn về phía nàng, mang theo nỗi đau gần như ngưng tụ thành thực chất, cùng… hận ý.

Thực nóng. Triệu Thuần cảm giác bản thân đang bốc cháy, lửa từ đan điền bốc lên, chậm rãi thiêu đốt gân cốt, da thịt.

“Tỉnh lại!”

Nàng mở mắt ra, không có lửa, cũng không có biển vàng kim, bản thân chỉ đang tĩnh tọa trên bồ đoàn, một luồng khói trắng quẩn quanh thân nàng, giống hệt làn khói dài dựng thẳng lên từ lò nhỏ kia.

Đảo mắt nhìn quanh, cũng không thấy ai giống như nàng.

“Mời đi theo ta.” Thị tòng áo xám kinh ngạc liếc nàng một cái, rất nhanh liền bước lên, muốn dẫn nàng rời đi.

Trong lòng Triệu Thuần khẽ động, lưu loát mà đứng lên, tầm mắt đột ngột nâng cao, thấy trên một bồ đoàn khác cũng có một nam thiếu niên được khói trắng vờn quanh. Tức thì suy nghĩ xoay chuyển, hiểu ngay mình đã trúng tuyển. Bèn yên tâm đi theo thị tòng.

Trong đám người vẫn có người mơ hồ chưa hiểu chuyện gì, người nhạy bén thì đại khái đã hiểu rõ những người còn ngồi ở đây đều không được chọn, khó tránh khỏi lộ ra vài phần thất vọng.

Bàng Chấn thấy Triệu Thuần được dẫn đi, trên mặt cũng hiện chút mừng rỡ. Triệu Miên, Triệu Nguyệt lúc này còn cái gì không hiểu, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn thành nếp bánh bao, trong lòng từng trận chua xót dâng lên.

Triệu Thuần chẳng quản nổi bên kia, nàng đang nhắm mắt mà chửi thầm trong bụng.

Không biết là kẻ nào nghĩ ra cái chủ ý dở hơi ấy. Bọn trẻ con chân ngắn đi chậm, người trên sợ chậm trễ khiến tiên sư phải chờ, liền để võ giả ôm mỗi đứa một bên hông, thân pháp nhẹ như yến bay thẳng lên đài cao.

Như thế sao mà dễ chịu cho nổi. Nàng chỉ cảm thấy sức tay của võ giả quá mạnh, tựa hồ muốn bẻ gãy nửa người nàng.

Nhắm mắt lại thì như thể thời gian bị vô hạn kéo dài, đầu nàng bị lắc đến choáng váng tức nghẹn, mãi đến khi cảm giác mình được đặt xuống. Cảm giác đôi chân chạm đất thật tốt, nàng rốt cuộc cũng có thể thở phào một hơi.

Hiện nàng đang đứng trên một đài tròn dựng bằng gỗ tử đàn, trước mặt là bậc thang bạch ngọc nối liền đài cao với nơi này.

Xung quanh trẻ nhỏ không nhiều, chừng hơn trăm người.

Trong số mấy vạn người mà chỉ tuyển chọn ra ngần ấy, Triệu Thuần khẽ tặc lưỡi, may mắn vì mình vừa vặn trúng tuyển. Lại nghe người mặc đạo bào trên đài cao nói: “Sơ tuyển đã qua, người trúng tuyển tiến lên, những người còn lại…” Hắn vung tay áo rộng: “Mở yến tiệc đi.”