Nghe tới đây, Triệu Thuần đã tin đến bảy tám phần, chỉ là không biểu lộ ra mặt, mỉm cười nói: “Ắt là có đường tốt hơn.”
Vương Ức Giao hơi cụp mắt xuống, lại chẳng phải vẻ vui mừng: “Tốt hay không cũng là đường của hắn, có liên quan gì đến ta?”
“Hắn đối với ngươi không tốt ư?”
“Cũng không phải không tốt, chỉ là, chỉ là luôn thấy thiếu mất điều gì đó.” Nàng ta đặt cằm lên bàn, thịt hai bên má theo lời nói nhẹ run lên. Ánh chiều ngoài cửa sổ rót vào gian phòng nhỏ, làm nàng ta nhiễm một tầng tàn sắc mặt trời sắp lặn.
Triệu Thuần vốn không giỏi an ủi người khác, một chuỗi lời chạy đến miệng lại nghẹn, chẳng thốt ra được.
“Triệu Thuần.”
“Ừm?”
Nàng thấy Vương Ức Giao nghiêng mặt, áp má lên mặt bàn sáng bóng, lại tiếp tục hỏi nàng: “Ngươi cảm thấy ta với tỷ tỷ ta quan hệ tốt không?”
Triệu Thuần ngồi xuống bên cạnh, khẽ đáp: “So với nhà ta, các ngươi đã rất tốt rồi.”
Hai tỷ muội cùng chung huyết mạch, lại từ nhỏ lớn lên bên nhau, so với kiểu quan hệ mà đến tên cũng chưa chắc biết được mặt như nhà nàng, thân thiết hơn không biết bao nhiêu lần.
Kiếp trước Triệu Thuần là con một, chẳng biết phải chung đυ.ng với huynh tỷ muội thế nào. Dù đã đến nơi này, nàng với những người khác trong Triệu gia vẫn hết sức xa lạ. Nàng nhớ cha mẹ, nhưng phát hiện gương mặt, dáng người của bọn họ cũng dần nhạt nhoà, méo mó, mà mới chỉ mười năm mà thôi.
Rồi sẽ có một ngày, những thứ thuộc về kiếp trước sẽ bị tách khỏi trí óc nàng, cuối cùng tạo thành một “Triệu Thuần” khác, chẳng còn là nàng nữa.
Trước mắt Triệu Thuần bỗng sáng bừng. Tấm chắn vây phủ nàng từ lúc sinh ra, khoảnh khắc này chợt tan biến. Chẳng có biến hóa gì xảy ra, nhưng nàng chân chân thật thật cảm thấy bản thân tồn tại rõ ràng hơn.
Hai người không nói gì nữa, sắc chiều lặng lẽ sinh trưởng trong căn phòng.
Chờ Vương Ức Giao mượn cớ trời đã tối mà trở về, chỉ còn Triệu Thuần ngồi ngẩn ngơ.
Gió trong đêm tối làm lá cây ngoài phòng vang lên xào xạc, Triệu Thuần giật nảy mình, tỉnh táo lại, mơ hồ hiểu được đôi chút… thì ra bấy lâu nay nàng luôn cố ý né tránh thế giới này, xem mười năm sống lại như một giấc mộng dài.
Dù là luyện võ hay cầu đạo, trong lòng nàng vẫn muốn sống yên ổn, là vì mong trở về thế giới ban đầu. Bởi vậy nàng cố tránh thân cận với người khác, không để bất cứ thứ gì có cơ hội trở thành thứ lưu luyến.
Khiến nàng không thể hoàn toàn hòa vào thế gian này, chính là bản thân nàng. Khi lớp ngăn cách trong lòng bị phá vỡ, nàng mới thực sự sống như Triệu Thuần.
Ngửa người nằm trên giường, Triệu Thuần cảm thấy một sự bình lặng chưa từng có. Chỉ là dưới lớp bình lặng ấy, ẩn ẩn cuộn lên một nỗi hoảng loạn mơ hồ.
Mọi may mắn đều không thể che giấu nữa. Nàng phải đối mặt với thế giới kỳ dị này, nếu con đường phía trước lệch khỏi quỹ đạo vốn có, thì điều nàng phải làm chỉ là bước lên đó.
Ấy hẳn cũng là một dạng chủ nghĩa anh hùng rồi, nàng nghĩ như vậy.
Những đứa trẻ bị triệu đến đa phần còn nhỏ tuổi, dù vương thành thủ vệ nghiêm ngặt, người quản sự cũng không dám để bọn họ tự tiện ra ngoài.
Triệu Thuần bị nhốt trong phòng hai ngày, bực bội quá thì chạy ra sân đánh vài bài quyền cho giãn gân cốt. Bàng Chấn trông thấy thì lấy làm kinh ngạc, nhưng nàng ra chiêu vô lực, trọng tâm ở chân không vững, rõ ràng chẳng phải người trong võ đạo. Bàng Chấn lắc đầu, chỉ cho rằng nàng luyện cho khỏe người.
Đến ngày thứ ba, mới qua canh năm đã có người đến truyền lệnh.
Gọi là “đại hội”, đạo quán Linh Chân đặt cho một cái tên nhã nhặn “Trường Sinh Yến”, lập đạo trường trong vương thành, có thể chứa gần mười vạn người.
Triệu Thuần theo đoàn vào sân, hai mươi trẻ nhỏ một bàn yến tiệc lớn, mọi người ngồi xuống mà vẫn không thấy chật chội.
Từ đài cao trông xuống, một biển đầu người đong đưa, tiếng người ồn ào như nước sôi trong đỉnh lớn.
Triệu Thuần bị ồn đến mức tai sắp tê dại, đang cực kỳ khó chịu thì trên đài cao bỗng truyền ra một giọng nói hùng hậu uy nghiêm.
“Yên lặng!”
Tiếng ồn ào gần như bị bóp nghẹt trong chớp mắt. Lũ trẻ đưa mắt nhìn về nơi phát ra âm thanh, chẳng hiểu có chuyện gì.
Người vương thành vẫn bình thản, chỉ những võ giả từ ngoài đến mới tái mặt kinh hãi. Phải biết, đây là cảnh tượng mấy vạn người cùng có mặt, đài cao cách chỗ ngồi xa đến gần hai dặm. Chỉ dựa vào sức người mà truyền âm xa đến vậy, gần như có thể nói là thủ đoạn thần tiên.
Tới rồi, Triệu Thuần âm thầm nghĩ, cái thế giới tôn sùng võ lực này e rằng sắp long trời lở đất.