Quả nhiên quận Hà Đông phái người đến, là một nam nhân cao gầy, hẳn là thống lĩnh của Vương gia, nói năng sảng khoái thẳng thắn, rất hợp tính Bàng Chấn. Hai người lập tức quyết định, hợp hai đội thành một, kết thành hàng dài bốn hàng song song. Về phần mấy thành nhỏ, hai người không để trong lòng, muốn đi theo phía sau cũng được, đợi bọn họ đi xa rồi hãy khởi hành cũng được, hoàn toàn mặc kệ.
Lần này Vương gia chọn được mười hai đứa trẻ, gấp đôi Triệu gia, trong đó đa phần là trai, nữ chỉ có hai, là Vương Sơ Nhạn và Vương Ức Giao. Hai người rất lễ phép, cũng chịu cùng tỷ muội Triệu gia chuyện trò, chỉ là thần sắc nhàn nhạt, chẳng hề nhiệt tình. Triệu Nguyệt và Triệu Miên chỉ cho rằng các nàng thẹn thùng hướng nội, không ngớt hỏi chuyện về quận Hà Đông. Triệu Thuần lại nhìn ra, tỷ muội Vương gia xem thường bọn họ, chẳng qua vì không có ai nói chuyện, thật sự buồn chán, mới chịu hạ mình cùng họ trò chuyện mấy câu.
“Ta còn chưa từng đến vương thành, nghe nói vương thành là nơi phồn hoa nhất, không biết so với quận Hà Đông thế nào.”
Vương Sơ Nhạn khẽ nhếch môi, nói: “Đất xa xôi nghèo khổ cơ hàn, sao sánh được với vương thành.” Nàng ta kéo chiếc khăn trong tay, lại nói: “Ngoại tổ gia của ta và Giao nhi ở vương thành, mỗi năm đến tết đều phải trở về tế tổ, năm nào cũng đi, cũng chẳng thấy có gì đặc biệt.”
Tỷ muội Vương gia là đích nữ của Vương phu nhân, thân phận tôn quý, tự phụ hơn người. Vương Sơ Nhạn nói xong liền im lặng, hai người thản nhiên ngồi đó, khí thế ngạo mạn tự nhiên hiện ra, khiến mặt Triệu Miên biến sắc.
Ngược lại người mở lời là Triệu Nguyệt thì chẳng cảm thấy gì, nàng ta vốn không tim không phổi, thấy vậy chỉ “ồ” một tiếng, nói: “Chúng ta là lần đầu đi, nghe nương ta nói, lần này là đạo quán kia muốn chọn người vào làm thần tiên. Ta không muốn đi, thần tiên thì có gì tốt, nhốt cả đời trong đạo quán, cái gì cũng không thấy được.”
Nghe Triệu Nguyệt bài xích việc trúng tuyển như thế, tỷ muội Vương gia liếc nhau, giống như buông xuống được gánh nặng, lộ ra nụ cười đầu tiên từ khi gặp mặt.
Triệu Thuần vẫn không nói gì, vừa đọc sách vừa quan sát mọi người trong xe. Thấy tình cảnh quái lạ ấy, trong lòng nàng cũng lấy làm ngạc nhiên. Theo lý, lúc này đạo sĩ vốn không được ưa chuộng, tỷ muội Vương gia không nên như vậy mới phải.
Triệu Thuần nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể gán cho họ một lý do giống mình, là muốn tìm một đời yên ổn. Lại nghe Vương Sơ Nhạn mở miệng: “Mỗi người có mỗi phần cơ duyên của mình, nay vương thượng coi trọng đạo pháp nhất phái, tất nhiên là có nguyên do.” Còn nguyên do là gì, nàng ta lại không chịu nói. Triệu Thuần càng thêm nghi hoặc, đành gác lại, tính chờ vào vương thành rồi dò hỏi.