Chương 2.2: Trên đường

Trong lòng Triệu Thuần hiểu rõ, vị trung niên mặc áo bào tím này, e chính là đã đạt tới tầng thứ ba của võ đạo mà Trịnh giáo tập từng nhắc tới, người luyện võ đến cảnh giới ấy, thiên hạ đều phải tôn xưng một tiếng đại sư.

Lúc còn ở trên xe ngựa, nàng cũng thoáng thấy trong dịch quán có một nam nhân y phục giống hệt, tuổi trẻ hơn một chút, hẳn là võ sĩ vương thành phái đến quận Hà Đông. Không biết có phải mỗi thành đều có một vị như thế hay không. Nếu quả thật là vậy, nước Sở có hơn trăm thành trì lớn nhỏ, số võ đạo đại sư được phái xuống chẳng khác nào có thể sánh với mấy nước nhỏ dốc toàn lực mới có được.

Như Trịnh giáo tập từng ở nước Lữ trước khi lưu vong, toàn nước trên dưới chẳng qua chỉ có hai mươi vị võ sĩ bước vào tầng thứ ba, đã đủ thực lực để chiếm cứ một phương. Chỉ tiếc dưới thế lực chèn ép của hai nước lớn không kém nước Sở là Tấn và Ngô, chưa đến một tháng đã bị diệt vong.

Tông sư không xuất thế, số lượng võ đạo đại sư gần như là căn bản để cân đo thực lực của các nước lớn. Nước Sở truyền thừa đến nay, vốn liếng tự nhiên hùng hậu. Triệu Thuần là bất hạnh trong may mắn, sinh ra ở một nước lớn mạnh, không chịu khổ nạn chiến loạn.

Tuy nhiên, có thể mạnh tay phái xuống nhiều võ sĩ như vậy, vừa là biểu hiện coi trọng việc chiêu mộ, lại vừa để trấn áp thế lực địa phương, củng cố quyền lực trung ương.

Những quyền thuật chính trị ấy, cùng Triệu Thuần cách quá xa, nàng chỉ một lòng muốn nhập đạo quán tu hành, có thể an ổn sống qua nửa đời sau, ôm kỳ vọng đối với tương lai, cơm canh đạm bạc cũng trở nên ngọt lành. Triệu Nguyệt ở bên cạnh không ngừng oán trách, Triệu Thuần lại ăn uống vui sướиɠ.

Vài ba miếng đã ăn xong chén canh cơm còn lại, Triệu Thuần ôm sách vào lều. Nghe phu xe nói, đi thêm một đoạn nữa, đến nơi núi rừng rậm rạp, thổ phỉ hoành hành, đội xe sẽ không còn nghỉ ngơi mỗi ngày, mà phải gấp rút đi đêm, một đường thẳng hướng vương thành. Triệu Thuần quý trọng khoảng thời gian an nhàn hiếm có này, định nghỉ sớm. Hai vị tỷ tỷ kia trên xe đã ngủ đủ giấc, kén chọn ăn xong mới đi sang lều khác tìm người chơi đùa.

Có thể đóng trại bên cạnh Triệu gia, cũng đều là thế gia vọng tộc ở quận Bình Dương, thường ngày vãn bối qua lại đã gặp mặt, mấy tỷ muội Triệu gia qua đó cũng không đột ngột. Vài nhà ngồi chung một chỗ, ồn ào náo nhiệt, ngược lại làm khổ Triệu Thuần, muốn ngủ mà không ngủ được.

Đêm xuống hoàn toàn, đen kịt một mảnh, bên phía dân thường không ai nói chuyện, đều đã nghỉ cả. Bên này mấy nhà thế gia vẫn còn náo động, bị Bàng Chấn quát cho hai tiếng, lập tức không dám ồn nữa. Triệu Nguyệt, Triệu Miên lần mò bóng tối trở về lều, lại líu ríu nói chuyện nhỏ. Triệu Thuần không ngủ, vểnh tai nghe được vài câu, mới biết phía sau lại có thêm mấy đội tới, đều là những thành nhỏ xa xôi, có đội hơn trăm người, có đội chỉ mấy chục. Vương gia quận Hà Đông còn nhờ người mang rượu tới, muốn bàn bạc ngày mai cùng khởi hành, hỗ trợ lẫn nhau.

Đến ngày hôm sau, Triệu Thuần dậy sớm rửa mặt, lại luyện hai bài kiếm, đợi trời sáng hẳn, có người gõ chiêng gọi toàn đội dậy, Triệu Nguyệt, Triệu Miên mới lục tục rời giường.