Chương 2.1: Trên đường

Hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời đỏ rực như chảy vàng, đường lớn cũng được phủ lên một tầng sắc ấm áp.

Dịch quán ven đường đã sớm bị người đến trước chiếm hết, đó là xe đội của quận Hà Đông, số người còn nhiều hơn cả quận Bình Dương đến mấy trăm. Con cháu nhà quận thủ chiếm trọn phòng khách, người còn lại thì lập doanh trại quanh dịch quán, bao vây một vòng, cảnh tượng cực kỳ hùng tráng.

Nếu đổi lại là đội ngũ của một huyện thành nhỏ, thống lĩnh mang người đi thẳng lên chiếm cũng không ai dám nghị luận phải trái. Đáng tiếc quận Hà Đông là quận lớn của nước Sở, quận thủ họ Vương thế lực cường thịnh, không mấy ai dám chọc vào. Thống lĩnh của Triệu gia nghiến răng, hạ lệnh cho đội ngũ rẽ sang bãi đất trống bên cạnh dựng trại, không cùng họ tranh giành địa bàn.

Khi Triệu Thuần cùng đám người xuống xe, doanh trại đã dựng xong, dọc đường xe xóc nảy không ngừng, nhiều đứa trẻ tay chân rã rời không xuống nổi xe, phải nhờ võ giả đi theo bế xuống. Dân thường thì nào được đãi ngộ thế, từng đứa như gà con bị nhấc cổ áo ném xuống đất, vừa khóc vừa tự mình dựng lều.

Triệu Nguyệt và Triệu Miên vừa chạm đất đã tỉnh táo hẳn, ríu rít nói cười không ngớt.

Dường như vương thành đối với việc tuyển chọn lần này vô cùng coi trọng, Triệu Thuần phát hiện bên cạnh vị thống lĩnh có thêm một trung niên mặc áo bào tím. Nói là đi theo, nhưng vị thống lĩnh của Triệu gia vốn quen thói ngạo mạn, lại đối với người này vô cùng khách khí, nói cười lễ độ.

Trong võ sĩ cũng có phân cao thấp, Triệu Thuần từng nghe Trịnh giáo tập giảng giải qua, người mới nhập võ đạo phải bắt đầu từ tôi luyện da trước, tôi luyện lớp da cứng rắn như sắt, binh khí tầm thường không thể chém phá, giai đoạn này gọi là Đoạn Thể, là con đường tất yếu mà võ giả phải đi qua khi muốn bước vào cảnh giới cao hơn của con đường võ đạo (Bước vào cảnh giới/nhập cảnh giới = nhập trọng).

Võ giả một khi nhập cảnh giới, mới được xưng là võ sĩ. Luyện võ có ba tầng cảnh giới: Tầng thứ nhất khí huyết sung mãn, sức mạnh có thể nâng vạc; tầng thứ hai kỹ pháp tinh vi, võ học viên mãn; tầng thứ ba tâm sinh từ chiêu, chiêu thuận theo ý, mọi đạo võ đều hòa làm một, thông suốt không ngăn ngại. Còn cảnh giới tối cao của võ đạo, chính là muôn chiêu muôn pháp đều quy về một đạo, dùng thân xác làm thần binh, lúc ấy mới được gọi là Tông sư.

Trịnh giáo tập chính là trong lúc sống chết chỉ trong một thoáng mà lĩnh ngộ được cơ duyên, khiến khí huyết trong thân thể sôi trào cuồn cuộn, bước vào tầng thứ nhất của võ đạo. Không ít người cả đời kẹt ở Đoạn Thể, chẳng thể tấn cấp, người may mắn như Trịnh giáo tập cực kỳ hiếm hoi.

Song ba tầng cảnh giới của võ đạo, mỗi một tầng khó hơn một tầng, phụ thân Triệu Thuần là Triệu Giản, chưa đến ba mươi tuổi đã đao pháp tinh vi, đột phá tiến vào tầng thứ hai. Sau đó hai mươi năm không tiến thêm được tấc nào, cả đời chạm vào tầng thứ ba là vô vọng, đành ký thác hy vọng vào con cháu, mong Triệu gia không đến nỗi suy bại.

Vị thống lĩnh kia họ Bàng, tên chỉ một chữ Chấn, địa vị trong Triệu gia cực cao, là người duy nhất ngoài Triệu Giản đạt tới võ sĩ tầng thứ hai, được Triệu Giản nhận làm nghĩa đệ (em trai nuôi), Triệu Thuần phải gọi một tiếng thúc phụ. Bàng Chấn vốn không phải người khéo léo, có thể khiến Bàng Chấn khách khí đến vậy, không có bản lĩnh thông thiên thì cho dù là người vương thành phái xuống, cũng không dễ gì được hắn hạ mình cúi đầu.