Vừa trở về phòng, đầu Triệu Thuần liền đau nhức một trận.
Khi nãy chỉ một câu của Tào Văn Quan, nàng đã cảm thấy không khí trong điện đổi khác, mấy đạo ánh mắt quét về phía nàng.
Hẳn là sau khi tu luyện bí pháp, trên thân sẽ xuất hiện vài phần biến hóa nào đó, nên mới bị Tào chấp sự nhìn thấu. Trong lòng Triệu Thuần không vui, nhưng nếu làm lại một lần nữa, hỏi nàng có còn khổ tu như vậy hay không, đáp án vẫn là khẳng định.
Nếu bởi người khác ghen ghét mà làm mất cơ duyên của bản thân, mới là ngu muội nhất.
Nói thật ra, Triệu Thuần không phải kẻ tâm tư phức tạp, nàng chỉ sống rất tỉnh táo, không giỏi chơi đùa tâm kế với người khác. Quyền thế địa vị đều từ bản thân cường đại mà ra, nàng trước nay đều giữ một đạo lý: Bất kỳ trở ngại nào, đặt trước thực lực tuyệt đối đều sẽ tự khắc giải quyết.
Sự việc đã tới nước này, cách duy nhất là mau chóng nâng cao chính mình, khiến cho người khác muốn ra tay cũng phải cân nhắc nặng nhẹ. Nhưng càng nghĩ như thế, nàng tu hành càng gấp gáp, trong lòng phiền muộn, hơi thở cũng không ổn định.
Triệu Thuần đành phải ngừng thổ nạp, mở cửa sổ nhìn ra ngoài, mới quá nửa đêm.
Đang độ cuối xuân đầu hạ, sự sinh sôi nảy nở trong viện dạt dào. Nàng chống tay lên bờ cửa sổ, quan sát nơi đã ở hơn một tháng, nhưng xa lạ vẫn nhiều hơn quen thuộc.
Người bên cạnh đều đã ngủ, trong viện chỉ còn ánh sáng của vầng trăng. So với mặt trời, ánh trăng nhu hòa thanh tĩnh, như tầng lụa mỏng buông rũ.
Mặt trời, mặt trăng trong vũ trụ, Triệu Thuần không biết vũ trụ của thế giới này có giống với thế giới nàng từng sống hay không. Nếu giống, nàng và người thân mình liệu có phải đang cách nhau một khoảng cách cực kỳ xa xôi, cùng ngắm một vầng trăng, cùng cảm nhận ánh trăng dịu dàng ấy?
Loài hoa nàng không biết tên đang nở rộ giữa sân, đóa đỏ rực như lửa cháy lan tràn, gần như chiếm trọn cả viện, không chừa bất kỳ góc nào.
Ấy, nàng lại bỏ sót một chỗ… Triệu Thuần thầm cười.
Ngay cả vách tường nhà ngang, cột mái đổ xuống mặt cửa cũng không thoát khỏi sự xâm chiếm của cây hoa dây leo này, chỉ có miệng giếng khô nằm lạc lõng trong sân, xung quanh không một dấu vết sinh trưởng của thực vật.
Cũng không trách nàng không nhận ra đó là giếng khô, có nhà nào giếng khô lại sạch sẽ như thế, tựa như được ai đó thường xuyên quét dọn, đến cả cỏ dại cũng chẳng mọc nổi.
Nàng khoác áo ngoài, nhẹ chân đẩy cửa bước ra, cúi mình trên miệng giếng.
Thành giếng lạnh băng, thô ráp, ngay cả khe hở cũng chẳng thấy rêu xanh. Nàng càng thêm nghi hoặc, thò đầu nhìn xuống, chỉ thấy bóng tối vô tận.
Giếng khô ở kiếp trước, luôn dễ khiến người liên tưởng đến yêu ma quỷ quái. Triệu Thuần thà tin là có, không tin là không. Tuy không đến mức sợ hãi, nhưng nhìn mãi vào nơi âm u, đen tối như thế, lại thêm gió trong giếng không ngừng thổi ra, nàng cảm thấy sống lưng hơi lạnh.
Đang định trở vào, trong giếng dường như lóe qua thứ gì đó… chỉ là chớp nhoáng, nhưng nàng vẫn cảm giác được.
Triệu Thuần khẽ nheo mắt, dồn hết tinh thần.
Thứ kia lại lóe lên, ở vị trí sát mép giếng. Triệu Thuần không nói rõ được đó là loại ánh sáng gì, nhưng đem đến cảm giác nóng bỏng rực cháy.
Nó càng lúc càng sáng; ban đầu chỉ là một điểm sáng nhỏ bằng hạt gạo, sau thì như ngọn lửa, gần như chiếu rọi cả đáy giếng.
Nàng đã nhìn rõ vật kia, là một viên châu hình bầu dục, sắc màu quái dị, vừa đỏ rực trong suốt lại vừa như dát vàng kim lấp lánh. Khiến nàng nhớ đến ngày tuyển chọn, mảng đỏ vàng kim thoáng hiện trong ý thức cũng chính là sắc màu kỳ lạ ấy.
Trong lòng Triệu Thuần bỗng dấy lên một cơn khát khao, như đất nứt gặp mưa.
Nàng liều mình, tháo sợi dây gai buộc trên miệng giếng xuống, hai tay kéo thử thấy còn chắc, bèn quàng một nút sống quanh eo, đầu kia buộc vào gốc cây to gần giếng, rồi mới lật người trèo xuống.
Giếng này vốn không sâu, thành giếng cũng chẳng có rêu, Triệu Thuần chậm rãi xuống dưới, không gặp trắc trở.
Nàng đoán nước giếng cạn, cây cỏ không mọc đều do viên châu này mà ra. Đến đáy giếng nàng cũng không dám chạm thẳng. Trước hết cởϊ áσ ngoài bọc tay lại, rồi nhẹ nhàng nhấc lên; thấy không có gì khác lạ, nàng mới dùng tay không chạm thử.