Tháng trước, vương thành hướng về các quận huyện dưới quyền tuyển chọn trẻ em từ tám đến mười hai tuổi, để đạo quán Linh Chân trong nước Sở chọn lấy. Con cái của Triệu Giản cũng có trong số đó, vừa nghe tin liền nổi trận lôi đình.
“Con cái ta không chừng có mấy đứa là mầm võ học, bị cái đạo quán quái quỷ gì kia chọn đi rồi, Triệu gia ta dựa vào đâu mà hưng thịnh?”
Triệu phu nhân khuyên nhủ ông ta: “Đây là ý vương thượng ban ra, chúng ta cũng chỉ đành thuận theo. Mấy năm nay đạo sĩ trong vương thành càng ngày càng nhiều, chẳng phải do vương thượng coi trọng bọn họ sao, nếu không thì làm sao có chuyện như vậy? Nói đến cùng, chẳng qua là tuổi tác đã cao, bắt đầu cầu trường sinh thôi.” Con cái ruột của bà ta đã trưởng thành cả, lần này tuyển chọn cũng chẳng can hệ gì đến.
“Nếu thật sự có thể trường sinh, thì thiên hạ ai ai cũng đều đi tu đạo cả rồi. Miệng thì nói cầu siêu thoát, nhưng chẳng phải rốt cuộc cũng chỉ nhắm vào phú quý đó sao? Vương thượng về già hồ đồ, lại bị bọn chúng làm cho mê muội tâm trí.”
Mấy lời này cũng chỉ dám nói cho Triệu phu nhân nghe, tuyệt đối không dám truyền ra ngoài.
Trong đám trẻ con Triệu gia ở độ tuổi thích hợp, vừa khéo có ba trai ba gái, Triệu Thuần nằm trong số ấy. Nàng đối với chuyện bị tuyển chọn cũng không phản kháng gì, thời thế loạn lạc cầu sinh vốn chẳng dễ dàng, học võ là để tự bảo vệ mình, có năng lực đứng vững. Nếu được chọn vào đạo quán, thì có thể không cần phải xuất giá, dù cả đời ở trong đạo quán cũng còn hơn bị trói buộc bởi tam tòng tứ đức*, ít ra vẫn có thể tự quyết định vận mệnh của mình.
(*Ba điều phải theo (tam tòng): Ở nhà thì theo cha, Lấy chồng thì theo chồng, Chồng chết thì theo con trai; Bốn đức tính phải giữ (tứ đức): Công (Khéo léo, đảm đang việc nhà), Dung (Dung mạo, cách ăn mặc, thái độ đoan trang, dịu dàng), Ngôn (Lời nói phải nhã nhặn, khiêm cung, đúng mực), Hạnh (Hạnh kiểm, tiết hạnh, giữ lòng chung thủy và đạo nghĩa).)
Nàng vốn là người hiện đại, tư tưởng khác hẳn với những người sinh ra và lớn lên ở nơi đây. Hai vị tỷ tỷ cùng cha khác mẹ bị tuyển chọn cùng nàng thì lại không nghĩ như vậy. Đạo sĩ phần lớn thanh bần*, đoạn tuyệt trần duyên, sống đơn độc; mà các nàng ta thì đã quen cảnh kẻ hầu người hạ, cơm bưng nước rót, nói gì cũng không thể chịu được cuộc sống khổ tu, cho nên đều mong không được tuyển chọn để được quay về nhà. Còn một người ca ca, hai người đệ đệ kia thì lại sớm định sẵn sẽ đi theo con đường võ đạo. Một nhóm sáu người, vậy mà người thật sự muốn được tuyển chọn lại chỉ có mỗi Triệu Thuần.
(*Sống trong sạch nhưng nghèo khó, không ham danh lợi, tiền tài.)
Đêm trước khi lên đường, Triệu Thuần hiếm hoi bị mất ngủ, địa vị của nàng trong Triệu gia vốn chẳng cao, về sau chỉ e bị coi như công cụ liên hôn mà tùy tiện gả đi, được vào đạo quán tu hành dường như là con đường tốt đẹp nhất nàng có thể thấy lúc này, nếu không được chọn, thì lại phải tính toán con đường khác.
Nàng mới mười tuổi, đời người chỉ vừa mới bắt đầu. Triệu Thuần trở mình hướng mặt vào tường, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, trắng xóa một mảnh, lác đác có mấy con côn trùng bay lượn. Đi được bước nào hay bước nấy thôi, Triệu Thuần chui vào trong chăn, cưỡng ép bản thân gạt bỏ tạp niệm, ngày mai còn nhiều việc phải làm, cần phải dưỡng đủ tinh thần mới được.
Trời vừa hé rạng mây đỏ pha sắc vàng, núi xa còn chìm trong đêm, Triệu Thuần đã bị người gọi dậy. Hành lý sớm đã thu xếp xong, đặt trên giá bên giường, bên người Triệu Thuần không phải không ai hầu hạ, chỉ là Triệu Thuần thấy không quen, từ trước đến nay đều không cho hạ nhân vào phòng, ngày thường rửa mặt thay y phục đều tự mình làm.
Triệu gia ở tại quận Bình Dương, là một quận không lớn, người dân chỉ mấy chục nghìn người, nhưng trẻ nhỏ có tuổi phù hợp cũng có hơn tám trăm. Người có thân phận thì ngồi xe ngựa hai bánh, kẻ có tiền cũng thuê la kéo xe, còn thường dân thì chỉ có thể ngồi xe bò do quan phủ sắp xếp. Lúc này Triệu Thuần ngược lại cảm thấy may mắn vì sinh ra trong phủ quận công, không cần chen chúc hơn mười người một chiếc xe bò.