Nàng thở ra một hơi trọc khí, trở mình dậy mặc y phục, làm vài động tác đã búi xong mái tóc, đẩy cửa ra ngoài định lấy nước rửa mặt. Nếu nàng nhớ không lầm, bên ngoài gian phòng nhỏ này có một cái giếng.
Đến bên giếng mới phát hiện không có vật để múc nước, Triệu Thuần quay trở vào lấy thùng, vừa xoay người thì bị người gọi lại.
“Ngươi muốn kéo nước sao?”
Vương Sơ Nhạn đã thay ra bộ xiêm y rực rỡ tươi sáng, chỉ mặc một chiếc váy vải màu trắng xanh nhàn nhạt đơn sơ, dung nhan sạch sẽ, hẳn là đã dậy sớm chải rửa.
“Ừm, có điều không thấy đồ đựng nước, ta đang định đi lấy.”
“Không cần, giếng này không có nước.” Nàng ta chỉ tay xa xa: “Con đường nhỏ phía trước vòng qua là có chỗ chải rửa. Hôm nay là lần đầu, họ không biết chúng ta dậy lúc nào, phải đến chỗ tạp vụ đăng ký trước, về sau sẽ có người đưa nước tới.”
Triệu Thuần hướng nàng ta nói lời cảm tạ, nàng ta liền cười: “Không có gì phải cảm tạ. Chúng ta đều từ một nơi ra, đương nhiên phải đỡ đần lẫn nhau mới phải.”
Lời này thì thật hàm ý sâu xa, rõ ràng hai người xuất thân khác chốn, nếu miễn cưỡng kéo quan hệ, cũng chỉ có thể nói đều là người nước Sở. Triệu Thuần hỏi: “Một nơi?”
Vương Sơ Nhạn kinh ngạc: “Ngươi còn chưa biết ư? Ca ca ta nói với ta, không chỉ nước Sở, các nước đều nằm trong phạm vi chọn đệ tử. Như nước Tấn, nước Ngô, số được chọn đều nhiều hơn chúng ta.” Nàng ta hạ thấp giọng: “Ca ca nói, Tào chấp sự còn nổi giận nữa cơ.”
Sắc mặt Triệu Thuần ngưng trọng: “Nếu không phải hôm nay ngươi nói với ta, ta cũng chẳng hay biết.” Đường tu chân, cũng là một đường cạnh tranh, nàng chỉ có chăm học khổ tu, mới không bị người khác chen ép xuống.
“Ngươi cũng đừng quá lo, mau đi rửa mặt đi. Tào chấp sự có lai lịch bất phàm, ở ngoại môn cũng có địa vị, có hắn ở đây, người khác ắt chẳng dám khinh thường chúng ta.”
Ca ca nàng ta là sư đệ thân truyền của Tào Văn Quan, yêu ai yêu cả đường đi, tự nhiên được hắn che chở.
Còn Triệu Thuần chỉ được Tào Văn Quan chọn qua một vòng, nói nghiêm túc thì cũng là Tào Văn Quan có ơn dẫn đường đối với nàng, nàng chẳng dám vọng tưởng hắn có thể động lòng thiện mà quan tâm thêm đến mấy đệ tử dự bị bọn nàng.
Cáo biệt Vương Sơ Nhạn, nàng đi qua một rặng long não, quả nhiên trông thấy mấy bệ nước bỏ không. Triệu Thuần rửa mặt chải đầu qua loa, liền định quay về phòng tiếp tục học thuộc tâm quyết.