Chương 6.1: Xem sách

Từ trong điện bước ra, ánh chiều tà đã trải xuống quá nửa chân trời.

Đứng trên bậc thềm nhìn xuống bốn phía, trùng trùng lầu các của vương thành thu hết vào tầm mắt, sắc chiều chiếu lên ngói biếc, lê muộn rụng đầy đất. Vòm trời tưởng chừng cao xa ấy, cũng chỉ nằm dưới một tầng thế giới khác.

Võ đạo đã bước vào buổi tàn, thời đại chân chính tàn khốc mới sắp kéo đến.

Triệu Thuần thở dài một hơi, Chu Phiên Nhiên không rõ nguyên do, đưa mắt hỏi nàng. Nàng lắc đầu: “Không có gì, đang nghĩ ngợi đôi chút.”

“Đừng thất thần, vừa rồi nhìn thấy ngươi đang đi mà lại ngẩn người.”

Xét thấy trời đã muộn, vị Lương quán chủ kia liền sai người dẫn mấy người bọn họ đi an trí trước, ngày sau có duyên ắt sẽ gặp lại, còn thế nào mới có duyên, chẳng ai biết.

Dẫn đường là một đạo nhân trẻ tuổi mặt trắng không râu, tự xưng họ Mẫn, tên Thuận Hành, đối với họ vô cùng khách khí, suốt dọc đường luôn giữ nụ cười, đến nơi ở còn đáp lời thắc mắc của mọi người suốt nửa khắc.

“Các vị nếu có điều gì cần, cứ đến chỗ tạp vụ phía trước nói một tiếng là được, cơm nước ăn uống, y phục đồ dùng, xe ngựa ra vào, cái gì cũng có, cái gì cũng lo được.” Mẫn Thuận Hành như có vẻ vinh dự, lộ ra thần thái đắc ý vô cùng.

Sân viện rộng lớn, ở giữa lấy một bức tường mái phân đôi. Bên trái trúc xanh um tùm, là nơi Lưu Tử Nghĩa ở một mình; bên phải hoa nở rực rỡ, Chu Phiên Nhiên kéo Triệu Thuần vào đó rồi liền chẳng muốn rời đi.

Vương Sơ Nhạn nhờ phúc của Vương Phóng nên được ở cùng các nàng. Ba người mỗi người một gian phòng nhỏ, Chu Phiên Nhiên chọn gian dưới tán hoa, còn Triệu Thuần lại thiên về gian ở góc gần giếng.

Tuy ngày đầu đã hết ngày, Triệu Thuần lại chẳng có chút buồn ngủ nào. Ăn xong cơm được mang đến, nàng thắp nến, phục trên án thư, bắt đầu nghiên cứu đọc bộ “Thông Cảm Chân Thức Pháp Kinh” vừa lĩnh được.

Trang đầu là một đoạn cảnh tỉnh, khuyên người đọc sách vạn sự chớ ham một bước lên trời. Lật sang liền là phần giải nghĩa ngũ hành. Giảng qua đạo lý tương sinh tương khắc, lại nói vì sao linh căn càng ít càng tốt.

Suy cho cùng là đạo lý “tham nhiều sẽ chẳng tiêu hóa nổi”, linh căn càng nhiều thì thuộc tính linh khí dẫn nhập cũng càng phức tạp.

Nhưng đây không phải chuyện tốt, số lượng linh khí dẫn vào trong một lần thổ nạp là định mức, Ngụy linh căn nếu thuộc tính quá tạp, linh khí bị phân chia, mỗi loại đều ít. Đơn linh căn sở dĩ trân quý, là vì trời sinh chỉ dẫn nhập được một loại linh khí, tốc độ tu luyện vượt xa những loại còn lại.

Xem tiếp xuống dưới là cách dẫn khí nhập thể.

Linh khí trời đất phiêu đãng ngoài thân người, mắt thường không thể thấy. Trong pháp kinh truyền thụ một bài tâm quyết thổ nạp, có thể dưỡng thân, cảm ứng linh khí bên ngoài, sau đó dẫn động linh căn, khiến linh khí bị triệu tập mà tiến vào bên trong thân thể. Bước này nhanh thì chỉ chớp mắt, còn kẻ chậm, trong sách có chép, lâu nhất là một đệ tử của Thanh Thiềm Môn, suốt ba năm vẫn chưa từng dẫn được khí nhập thể.