“Việc trên người còn nhiều, bần đạo cần dẫn người hồi quan sắp đặt tiếp, liền cáo từ trước.”
Quốc quân nghe vậy, run run đứng dậy, hai tay chắp lại, cười nói: “Tiên sư đi thong thả!”
Người mặc đạo bào vung phất trần, thiếu niên họ Vương ra hiệu cho Triệu Thuần mấy người bước lên. Lưu Tử Nghĩa lanh lợi nhất, nhanh chân đứng sau lưng thiếu niên, những người còn lại đành đứng phía sau hắn.
Bành Tranh cùng Trương Minh Triển vẫn giữ im lặng. Tạ Bảo Quang mấp máy môi, thấy chẳng ai nói, lại không dám gây chuyện trước mặt tiên sư, đành mặt nặng nề lùi về sau. Triệu Thuần với Chu Phiên Nhiên chẳng thấy có gì, cứ đứng cuối hàng, không muốn dây vào phong ba phía trước.
Về phần Vương Sơ Nhạn, nàng ta đứng phía sau Triệu Thuần, Chu Phiên Nhiên thì không tiện; đứng cạnh Lưu Tử Nghĩa lại càng không tiện. Trái nhìn phải ngó, chẳng biết nên đứng đâu.
“Cầm lấy.” Huynh trưởng đưa chậu ngọc cho Vương Sơ Nhạn, nàng ta vội nhận lấy, đứng sang trái sau lưng huynh mình.
Quả là thần kỳ, chậu ngọc vừa rời tay thiếu niên, ánh sáng lập tức biến mất, chớp mắt hóa thành một cái chậu đá, mọi người không khỏi lại thêm kinh thán.
Lúc này Triệu Thuần mới hiểu vì sao thiếu niên và người mặc đạo bào là quan hệ sư huynh đệ, vậy mà lại phải làm việc như nô bộc. Hẳn là cá bạc tự có huyền cơ, ở tay người thường sẽ không phát huy được công dụng.
Quả nhiên, con cá bạc tựa hồ cảm ứng được gì đó, vùng vẫy mấy cái, rồi lật bụng trắng phau lên trên, bất động.
Một hàng người theo sau người mặc đạo bào đi tới. Thấy tay phải hắn niệm pháp, dưới chân mọi người lập tức như có gió sinh ra, một bước vượt hơn mười trượng, rất nhanh đã đến cửa đại môn đạo quán.
Trên đỉnh đại môn không treo biển, phía trước bên phải dựng một bia đá trắng, trên đó bằng nét mực dày đậm viết bốn chữ lớn, Đạo Quán Linh Chân.
Triệu Thuần nhìn nhiều thêm hai mắt liền cảm thấy thái dương đau nhói như kim châm, dời mắt là hết đau. Người khác lại càng chịu không nổi, giơ tay che mắt, chẳng dám nhìn thêm.
“Chữ khắc trên bia đá có linh tính, phàm nhân không thể nhìn lâu. Đợi các ngươi dẫn khí nhập thể, cũng coi như người trong đạo ta. Khi ấy, mấy chữ này chẳng còn tính là gì.” Người mặc đạo bào vừa dẫn họ đi vào vừa giải thích.
Vương Sơ Nhạn không thể vào chính điện, vừa vào đạo quán đã bị một tiểu đạo nhân dẫn xuống.
Mọi người vào đại điện, bên trái là một con hạc trắng với đỉnh đầu đỏ cao bằng hai người, bên phải là một con huyền quy đen sẫm, cùng chầu hai bên án hương chính giữa. Trên án đặt mười một tượng ngọc, trên vách là một bức hoành đồ*, chia ra ngồi năm nam nữ, đều không thể thấy rõ dung nhan.
(*Bức họa/bức bản đồ lớn theo thế nằm ngang, chỗ này chỉ bức họa nha mn.)
Người mặc đạo bào trước tiên hướng án hương làm lễ, rồi quay lại nói: “Ta họ Tào, tên Văn Quan, là chấp sự ngoại môn của Linh Chân phái trong thế giới Hoành Vân. Các ngươi có thể gọi ta là Tào chấp sự. Tông hệ Linh Chân ta lập phái đã hơn hai ngàn năm, được Thái thượng Chí Thánh Tổ sư Vi Diệp đạo nhân truyền đạo. Nay trong môn phái có ba vạn đệ tử. Tiểu thế giới này lưu lạc bên ngoài đã lâu, được Ngô trưởng lão của bản phái tìm lại, lại phái chấp sự xuống tuyển chọn đệ tử. Các ngươi đã qua hai vòng tuyển, xác thực mang linh căn trong người, có thể làm đệ tử dự bị. Một tháng sau sẽ có tiền bối trong môn phái đến tiếp dẫn, đưa các ngươi tới thế giới Hoành Vân.”
Mọi người nghe được lời này như lọt vào trong sương mù, cái gì mà “thế giới Hoành Vân”, nào “Linh Chân phái”, nào “Vi Diệp đạo nhân”, nào “tiểu thế giới lưu lạc”, rồi “linh căn trong người”… toàn là sự tình chưa từng nghe qua.
Triệu Thuần từng đọc qua những loại sách truyện tương tự, kiếp trước nàng cũng đã tiếp xúc khái niệm thế giới nhiều cõi, nên đại khái có thể dựng lên một thế giới quan tu tiên theo tầng lớp nối tiếp.
Linh căn nàng cũng có nghe qua, hẳn là càng ít càng tốt. Còn có giống nhận thức đời trước hay không, điều này nàng cũng không dám khẳng định.
Tào Văn Quan lại nói: “Ta biết trong lòng các ngươi còn nghi hoặc, trước cứ giới thiệu cho các ngươi về thế giới Hoành Vân, linh căn cùng con đường tu hành. Nếu còn điều gì không hiểu, có thể nêu ra hỏi.”
“Phật tu gọi cõi đời này là Tam Thiên Thế Giới, không phải nói có ba ngàn thế giới, mà là đại thiên, trung thiên, tiểu thiên ba tầng thế giới, hợp xưng Tam Thiên Thế Giới. Thế giới Hoành Vân chính là thế giới tiểu thiên, trong đó có một nghìn tiểu thế giới. Chỉ là mấy vạn năm trước gặp phải đại kiếp, nhiều tiểu thế giới thất tán trong kiếp nạn, thế giới này chính là một trong số đó. Còn thế giới trung thiên, đại thiên là nơi đại năng hành tẩu, cách chúng ta quá xa vời.”