Chương 4.2: Dẫn linh

Liền có các thị nữ dung mạo xinh đẹp, áo xiêm gấm vóc dâng lên món ngon, đem bàn tiệc trống trải lấp đầy. Món ăn nhiều loại, hương thơm ngào ngạt, nhưng bắt mắt nhất vẫn là chén nước trong đặt trước mặt mỗi người.

Không màu không mùi, nhìn một cái đã thấy đáy chén, dường như chẳng khác nước trắng bình thường là bao.

“Đây là Minh Tâm Lộ, có công hiệu thông sáng thần trí, vững hồn định tâm. Các vị, mời dùng.”

Mọi người nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn uống vào bụng.

Vào miệng ngọt mát thấm lạnh, có một luồng khí thanh thuần từ dưới bụng dâng lên, đi khắp kinh mạch, tụ tại huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu. Người uống vào chỉ cảm thấy thần thái thanh minh, ánh mắt sáng rõ, bệnh tật trong người tiêu tán sạch sẽ, thậm chí có người còn cảm giác chỗ nút thắt đã khốn đốn nhiều năm nay nay dường như được nới lỏng ra đôi chút.

Bàng Chấn chính là một trong số đó, hắn bị kẹt ở tầng thứ hai của võ đạo gần hai mươi năm. Tuổi càng lớn, càng cảm thấy tầng thứ ba như một trời một vực, đời này khó mà chạm đến. Uống xong Minh Tâm Lộ, tạp niệm nhiều năm qua một sớm tan sạch, chạm đến cánh cửa tầng thứ ba của võ đạo, trong lòng càng lúc càng rõ ràng.

Hắn cực vui mừng, vội đứng dậy hướng đài cao cúi người làm lễ thật sâu.

Người như Bàng Chấn không ít, Triệu Thuần thấy trên gương mặt người mặc đạo bào rõ ràng hiện một tia đắc ý, trong lòng cảm thấy buồn cười, người tu đạo, siêu thoát như thế, cũng sẽ để ý mấy thứ ngoài thân này sao?

Những đứa trẻ đứng chung trên đài gỗ với Triệu Thuần đều không khỏi lộ vẻ hâm mộ, người mặc đạo bào thấy vậy, hơi nâng cằm, nói: “Các ngươi không cần hâm mộ. Chút nữa từng người lần lượt lên cho bần đạo xem xét lại. Người không được tuyển chọn có thể lĩnh một vò Minh Tâm Lộ. Còn người được tuyển chọn…”

Hắn vuốt nhẹ chòm râu dài, nói: “Tự có trân kỳ bảo vật ban xuống.”

Triệu Thuần sớm trông thấy cảnh thất thố của đám người dưới đài, cũng hiểu Minh Tâm Lộ này quý giá đến chừng nào, nàng ngầm nghĩ: Nếu không được tuyển chọn mà quay về Triệu gia, với tính tình của Triệu Giản, làm sao chịu đem bảo vật dùng lên người nàng. Chẳng nói Triệu Giản, chỉ sợ giữa đường đã bị Bàng Chấn lấy danh nghĩa gia tộc mà thu đi. Như vậy, trúng tuyển mới là con đường duy nhất của nàng.

Có người tiến đến sắp xếp đám trẻ thành một hàng dọc, dựa theo thứ tự các quận thành, Triệu Thuần nhanh chóng đứng gần cuối hàng. Trước nàng chính là Vương Sơ Nhạn, trong tỷ muội Vương gia của quận Hà Đông, mười hai người được triệu đến chỉ chọn được một. Nghĩ đến gương mặt tươi tắn mà mang vài phần u sầu của Vương Ức Giao, Triệu Thuần khẽ thở dài, nàng ấy lại không được chọn…

Cũng tính là Triệu Thuần nghĩ quá đơn giản, quận Bình Dương hơn tám trăm người ra được chọn ra một người, quận Hà Đông hơn một nghìn ba trăm người cũng chỉ chọn ra một, đều xem như vận may lớn che chở. Cả một quận thành không ai được chọn ra cũng có mấy nơi, chỉ là Vương Sơ Nhạn nàng vừa khéo quen biết, liền không kềm được thay cho Vương Ức Giao thân cận hơn mà tiếc nuối hai tiếng.

Trong nỗi ngẩn ngơ, phía trước đã bắt đầu phúc tuyển.

Khác với sơ tuyển, phúc tuyển do người mặc đạo bào đích thân ra tay.

Có một thiếu niên mặc đạo bào lam trắng bưng một chậu ngọc tiến lên, trong chậu có một con cá bạc, đang lật bụng trắng, trông như sắp chết.

Người mặc đạo bào hừ lạnh một tiếng, tay phải vung phất trần, khoác lên khuỷu tay trái, tay trái khép hai ngón, vẽ vài đạo phù văn trước mặt, rồi ấn xuống chậu.

Cá bạc lập tức búng lên, vui vẻ bơi lượn trong chậu, chòm râu của người mặc đạo bào khẽ run, nhỏ giọng mắng một câu: “Súc sinh tham ăn.” Lại hướng đứa trẻ đứng đầu ra hiệu: “Ngươi, tiến lên.”

Đứa trẻ chừng tám chín tuổi, vừa rồi thấy pháp thuật thần tiên của tiên sư, còn đang ngây ra. Nghe tiên sư gọi, sợ đến run bắn, muốn khóc nhưng lại không dám khóc, đứng yên tại chỗ, cũng không dám động.

Thiếu niên bưng chậu thấy sắc mặt của người mặc đạo bào dần đen lại, bèn bước đến trước mặt đứa trẻ, khẽ nói: “Đặt tay vào nước là được.”

Thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo thanh tú, lúc nói năng ôn nhu, nhỏ nhẹ không khỏi khiến người ta sinh lòng thân cận. Đứa trẻ từ trong kinh hãi lấy lại tinh thần, cẩn thận nhấc tay, chỉ dám đưa ngón trỏ vào nước.