Chương 13

Mẹ Lôi cảm thấy yên tâm hơn một chút, nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ rồi cũng đi nghỉ.

Sáng hôm sau, bà đã nghe thấy tiếng cười khúc khích của trẻ con.

Mẹ Lôi vừa tỉnh dậy, còn chưa kịp phản ứng thì nhớ ra ba cậu con trai nghịch ngợm trong nhà. Đứa lớn tỉnh dậy thường mặt mày lầm lì vì huyết áp thấp, đứa thứ hai tìm quần áo loảng xoảng mất cả buổi, còn đứa út thì khỏi nói, mắt chưa kịp mở hết đã gào toáng lên vì đói… Nhưng tiếng cười này ở đâu ra?

“Anh ơi!”

Tiếng gọi càng gần hơn, Mẹ Lôi tỉnh táo lại, nhớ đến đứa trẻ xinh xắn mới đến hôm qua, bà liền mỉm cười.

Bạch Tử Mộ tự mặc xong quần áo, mái tóc xoăn lơ thơ nhô lên, cậu bé lễ phép đứng ở hành lang gọi người. Hai anh trai của Lôi Đông Xuyên cao lớn, cậu phải ngẩng đầu hết sức mới nhìn được họ.

Anh cả bẹo má cậu một cái, ậm ừ một tiếng rồi đi.

Anh hai lại rất thích cậu bé tóc xoăn này, bế cậu đi rửa mặt. Ngoài sân có vòi nước, Bạch Tử Mộ được đặt lên mấy viên gạch đỏ chồng lên nhau, vừa đủ cao ngang vòi. Vì cẩn thận, sau khi được đặt xuống, cậu vẫn nắm chặt gấu áo len của anh hai.

Anh hai nhướng mày: “Đừng nắm, đừng nắm, nắm nữa là nhăn hết rồi!”

Bạch Tử Mộ ngẩng đầu: “Anh ơi, em sợ.”

Anh hai: “Thế thì nắm đầu Đông Xuyên đi!”

Lôi Đông Xuyên đang đánh răng với miệng đầy bọt còn chưa kịp phản ứng, trên đầu đã bị một bàn tay nhỏ mềm mại đặt lên. Nếu là người khác, chắc cậu đã không chịu rồi, nhưng vì là Tiểu Oản nên cậu đành đứng yên cẩn thận làm giá đỡ một lúc.

Anh hai nhìn thấy mà cười nghiêng ngả, giúp Bạch Tử Mộ bóp kem đánh răng, thấy cậu bé tự biết đánh răng, anh không nói gì thêm.

Bạch Tử Mộ một tay giữ đầu Lôi Đông Xuyên, một tay cầm bàn chải, đánh vài cái lại ngẩng lên nhìn anh hai.

Anh hai tò mò: “Nhìn gì đấy?”

Ánh mắt Bạch Tử Mộ rơi vào tay anh hai, trong đó đang cầm một chiếc lược.

Anh hai coi như không thấy, tự mình chải đầu, thấy cậu bé nhìn mình chăm chú, ánh mắt đảo qua đảo lại theo mình, anh không khỏi đắc ý.

Lôi Đông Xuyên không chịu nổi nữa, nói: “Anh, chải cho em ấy hai cái đi! Tóc anh còn chẳng nhiều bằng Tiểu Oản, chải lâu thế làm gì!”

Anh hai tức giận: “Nói linh tinh, tóc anh cũng chẳng ít đâu!”

Bạch Tử Mộ bị dọa ho sặc cả kem đánh răng, Lôi Đông Xuyên thấy thế càng không vui, hét toáng lên: “Mẹ——!!”

Mẹ Lôi nghe thấy ngoài kia ồn ào gà bay chó chạy, mới thấy đây đúng là nhà mình. Nhìn thấy Bạch Tử Mộ bị hai anh em đặt trên chồng gạch cao như thế, bà lập tức lo lắng: “Mau đặt xuống, thằng bé còn nhỏ, ngã thì làm sao?”

Anh hai dùng một tay bế cậu bé xuống, lẩm bẩm nhỏ: “Mẹ làm quá rồi, thằng ba hồi bé leo trèo khắp sân có thấy mẹ nói gì đâu.”

Bạch Tử Mộ vòng tay ôm cổ anh hai, khiến những lời định phàn nàn của anh cũng nuốt lại. Anh vốn thích những thứ đẹp, mà Bạch Tử Mộ đúng là đứa trẻ đẹp nhất anh từng thấy, lại còn ngoan ngoãn. Tiện tay, anh lấy lược chải tóc cho cậu bé, không ngờ mái tóc xoăn này không dễ chải chút nào, anh vừa hơi mạnh tay, đầu cậu đã bị lắc qua lắc lại.

Mẹ Lôi xót ruột, đi lên đón lấy cậu bé: “Đi, đi, làm thằng bé đau rồi, con sửa soạn xong thì đi học đi!”

Lôi Đông Xuyên đứng cạnh giơ tay định đón, miệng nói: “Mẹ, để con, con biết chải tóc!”

Mẹ Lôi gạt tay cậu ra: “Con cũng đừng lắm chuyện, đi học nhanh đi. Hôm nay mà cô giáo lại gọi mẹ lên trường, mẹ sẽ gọi bố về dạy dỗ con!”

“Trường con nghỉ rồi! Lớp lớn bọn anh hai phải thi, cô bảo lớp con nghỉ để nhường phòng học!”

Mẹ Lôi tự vỗ trán, bà quên mất thật.

Bà bế Bạch Tử Mộ, chải tóc gọn gàng cho cậu bé. Mái tóc xoăn nhẹ ánh lên dưới nắng, phần tóc lưa thưa trước trán rủ xuống, che đi một phần mắt. Cậu bé ngẩng đầu cười với bà, để lộ hàm răng trắng tinh, hàng mi dài đổ bóng lên khuôn mặt trắng mịn như sứ, trông thật là một đứa trẻ đẹp hiếm có.

Mẹ Lôi nhìn mà cười mãn nguyện, Lôi Đông Xuyên đứng bên cũng cười ngây ngô, nắm tay Bạch Tử Mộ bảo cậu gọi mình.

Bạch Tử Mộ gọi cậu: “Anh ơi!”

Lôi Đông Xuyên liền đáp thật to, làm Bạch Tử Mộ cười khanh khách không ngừng. Hai đứa trẻ cứ thế cười mãi không thôi, như đang chơi một trò gì đó thú vị lắm.

Mẹ Lôi cũng bị tiếng cười lan tỏa, khóe mắt hằn rõ nếp cười.

Bà nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu bé, đưa lên môi hôn một cái: “Tử Mộ, nói cho mẹ Lôi biết, sáng nay con cười gì mà vui vậy?”

Bạch Tử Mộ nghiêng đầu nghĩ một lát rồi nói: “Không nhớ nữa.”

Lôi Đông Xuyên chen vào: “Sao lại không nhớ, tối qua em ngủ lăn một vòng lớn, sáng anh tỉnh dậy thì hai bàn chân đã chổng ngay vào miệng anh rồi—”

Bạch Tử Mộ lại cười nhưng lần này có chút ngượng ngùng.

Mẹ Lôi nói: "Con kể chuyện em con làm gì, hai đứa ngủ ngược chiều, chân con chẳng phải cũng chạm vào em sao?"

Lôi Đông Xuyên lắc đầu: "Không đâu, em ấy nằm ngang ngủ mà, con chẳng đυ.ng vào tí nào!"

Trước đó mẹ đã dặn rồi, em trai này là mượn về, chỉ có thể ở vài ngày. Nếu ngủ không ngoan thì phải trả lại ngay – cậu nào dám chạm vào em ấy một chút cơ chứ?

Mẹ Lôi đưa cho Lôi Đông Xuyên một đồng, bảo cậu chạy đi mua bữa sáng. Lôi Đông Xuyên nhanh nhẹn mua dầu quẩy và tàu hũ rồi chạy ngay về.

Bạch Tử Mộ ăn tàu hũ, múc một miếng nhỏ rồi ngừng lại, cúi xuống nhìn bát tàu hũ, mãi không chịu ăn.

Lôi Đông Xuyên hỏi: "Sao thế?"

Bạch Tử Mộ lí nhí đáp: "Mặn quá."

Lôi Đông Xuyên càng thấy lạ: "Lạ nhỉ, tàu hũ không phải lúc nào cũng mặn sao, em đã ăn loại ngọt bao giờ chưa?"

Bạch Tử Mộ gật đầu, tay cầm thìa xoay qua xoay lại, nhưng vẫn không ăn được miếng nào.

Lôi Đông Xuyên ba miếng đã hết sạch bát của mình, liền cầm lấy bát của Bạch Tử Mộ: "Anh ăn cái này, em ăn dầu quẩy đi!"

Bạch Tử Mộ cầm lấy dầu quẩy, hai má phồng lên nhai từng miếng.

Mẹ Lôi làm như không thấy mấy trò của hai đứa nhỏ, chỉ cần ăn no là được, bà cũng không quản nhiều.

Bác của Bạch Tử Mộ, Đổng Ngọc Hải, từ mỏ trở về cũng ghé qua nhà họ Lôi. Thái độ của ông lần này thành khẩn hơn nhiều nhưng Bạch Tử Mộ không thân thiết với ông cậu này vì hiếm khi gặp mặt. Đổng Ngọc Hải gọi cậu hai lần cũng không đáp lại, cuối cùng đành thôi.

Bà ngoại Đổng thì thường xuyên mang đồ đến cho, Bạch Tử Mộ thân thiết với bà hơn. Nhưng mỗi lần bà ngoại hỏi cậu có muốn về nhà cậu không, cậu đều lắc đầu.

Cậu vẫn nhớ lời mẹ dặn.

Mẹ bảo cậu ngoan ngoãn ở nhà anh Lôi vài ngày, mẹ sẽ đến đón. Bạch Tử Mộ sợ nếu mình đi đâu thì mẹ sẽ không tìm được, nên dù ai hỏi gì, cậu cũng lắc đầu không đi.

......

Ông bà nội của Lôi Đông Xuyên sống ở quê, vì ba mẹ bận rộn đi làm nên bà nội thường xuyên lên thành phố để chăm sóc các cháu.

Lần này bà nội lên, vừa nhìn thấy đứa trẻ xinh xắn lần trước đã ở trong nhà mình, bà cười đến không khép được miệng, lấy táo đổ khô và hạt dưa mang theo cho cậu bé ăn.

Bạch Tử Mộ tay nhỏ cầm không được nhiều, bà nội bèn lấy cả nắm, nhét đầy túi áo khoác của cậu bé mới thấy hài lòng.

Bà nội cảm thấy cậu bé có duyên với mình nên rất thích cậu.

Lôi Đông Xuyên gần như được bà nội nuôi lớn. Trước năm cậu ba tuổi, bà nội không hề về quê, nên tình cảm của cậu với bà rất sâu đậm. Cậu nắm tay Bạch Tử Mộ, dẫn đến trước mặt bà nội, ngẩng đầu tự hào: "Tử Mộ, gọi anh một tiếng nào!"

Bạch Tử Mộ mở miệng gọi: "Anh ơi."

Đây đã trở thành màn trình diễn thường xuyên của Lôi Đông Xuyên trong những ngày qua, cả khu tập thể đều biết cậu lớn Lôi Đông Xuyên có thêm một cậu em trai.

Bạch Tử Mộ cũng quen rồi, có những lúc, cả buổi trưa Lôi Đông Xuyên dẫn cậu đi khắp nơi diễn trò đến năm sáu lần.

Bà nội là lần đầu tiên được chứng kiến, vô cùng bất ngờ: "Đông Xuyên, đứa nhỏ này gọi con là gì?"

Lôi Đông Xuyên đáp: "Gọi con là anh chứ sao, bà nội, bà không nghe rõ à? Để con bảo Tử Mộ gọi lại lần nữa!"

Bạch Tử Mộ lại gọi thêm một tiếng "anh" nữa.

Bà nội nghe xong còn vui mừng hơn cả cháu trai, gật đầu liên tục: "Tốt, tốt, thật tốt, là một đứa trẻ ngoan."

Bạch Tử Mộ mặc đồ gọn gàng, hai tay ôm quả bóng nhỏ, giơ lên khoe với bà nội.

Ánh mắt bà nội vẫn luôn dán vào gương mặt cậu bé, cảm thán: "Thật là xinh đẹp!"

Bạch Tử Mộ nở một nụ cười mỉm, giọng hơi to hơn bình thường, gật đầu nói: "Quả bóng của con rất đẹp."

Bà nội cười dỗ dành: "Đều đẹp, đều đẹp cả! Ngoan nào, lại đây để bà nội xem, sao mà đẹp thế này chứ!"

Bạch Tử Mộ bị ôm lấy, liền quay đầu tìm Lôi Đông Xuyên, thấy Lôi Đông Xuyên cũng bò lại ngồi cạnh bà, cậu mới yên tâm, ngoan ngoãn để bà nội ôm.

Bà nội dỗ dành: "Đứa cháu ngoan, gọi một tiếng bà nội nào."

Bạch Tử Mộ mở miệng gọi: "Bà nội!"

Bà nội vui sướиɠ vô cùng, lập tức lấy bánh kẹo ngon ra, mỗi đứa hai miếng bánh Mật Tam Đao.

Lôi Đông Xuyên thích ăn thịt, không mấy hứng thú với đồ ngọt nhưng Bạch Tử Mộ lần đầu được ăn Mật Tam Đao. Đây là loại bánh ngọt rất đặc trưng của miền Bắc, nguyên liệu đầy đặn, bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm dẻo, phủ thêm lớp vừng. Một miếng cắn vào như mật ong tan chảy trong miệng, nhưng không ngọt gắt mà mềm mại, còn hơi có cảm giác chảy nhẹ, vị ngọt lịm lại pha chút sạn mịn, thật là ngon!

Cậu bé vừa cắn miếng đầu tiên, mắt đã mở to. Từng miếng nhỏ từng miếng nhỏ, cậu ăn ngon lành, ngay cả vừng trên bánh cũng thấy thơm. Chẳng mấy chốc, cậu đã ăn hết sạch hai miếng Mật Tam Đao.