Chương 12

Bà ngoại Đổng nói: “Tôi cũng không phải đi hưởng thụ, chỉ là họ hàng có việc thì vẫn phải qua đó một hai ngày, với lại lúc đi tôi đã mua sẵn đồ ăn rồi mà.”

Vừa nghe thấy cơ hội, Ngô Kim Phượng lập tức chen vào: “Còn chẳng phải tại Tử Mộ kén ăn, mua đồ ăn về mà không ăn, còn nôn hết ra sao.”

Bà ngoại Đổng nghi ngờ: “Nôn ra?”

Ngô Kim Phượng nói: “Đúng vậy, đứa trẻ này lãng phí đồ ăn quá, không biết quý trọng đồ ăn chút nào, mẹ không tin thì hỏi Thiên Thạc đi!”

Trong miệng Đổng Thiên Thạc còn đầy thịt, cậu ta nói lí nhí: “Đúng đó, em ấy ăn một miếng cháo đã nôn ra hết, kén ăn vô cùng, còn không chịu ăn rau cải củ... ứm!”

Ngô Kim Phượng nhanh tay lẹ mắt nhét thêm cho con một đũa thịt nhưng mọi người trên bàn vẫn nghe thấy hết.

Đổng Ngọc Tú “bốp” một tiếng đặt đũa xuống bàn, mặt tối sầm lại.

Trong lòng Ngô Kim Phượng đã hơi run sợ nhưng vẫn cứng miệng: “Làm gì vậy, cô đi làm kiếm được chút tiền mà giờ huênh hoang vậy à? Con cô kén ăn, mẹ cũng vậy, ngày thường chẳng làm việc gì, cả nhà già trẻ lớn bé chẳng phải đều dựa vào tôi sao...”

Đổng Ngọc Tú cau mày: “Nếu chị nói thế thì em đi tìm người phân xử, hàng xóm láng giềng đông như vậy, chẳng lẽ không có ai sáng mắt mà nhìn rõ?”

Ngô Kim Phượng trợn mắt: “Ý cô là gì?”

Đổng Ngọc Tú không nhượng bộ, môi mím chặt: “Là ý trên mặt chữ đấy. Anh cả lúc đi làm đã nói rõ, bảo chị ở nhà không có việc gì thì nếu mẹ không kịp xoay sở thì chị phải phụ giúp nhiều hơn, sao đến miệng chị thì mẹ lại thành người ăn không ngồi rồi vậy? Hoặc để em gọi điện cho anh cả hỏi xem có ai bất kính với người lớn thế không!”

Anh cả Đổng Ngọc Hải mỗi tháng chỉ về nhà vài ngày, công việc nặng nhọc, là lao động tay chân, nhất là mấy năm trước anh ấy được thăng làm tổ trưởng nên càng phải cố gắng nhiều hơn, việc tăng ca cũng tự mình gánh vác. Anh ấy đã hai năm liền không ăn Tết ở nhà, công việc tuyến đầu khổ cực nhưng anh ấy kiếm được nhiều tiền nên lời anh ấy nói có trọng lượng, thế nên Ngô Kim Phượng mới không dám cãi nữa.

Sau bữa tối, Đổng Ngọc Tú dẫn con trai về phòng.

Cô đóng cửa lại, tính toán lại số tiền kiếm được mấy ngày qua, trong lòng đã có dự định.

Cô bảo Bạch Tử Mộ đi mời bà ngoại Đổng qua rồi nhỏ giọng nói: “Mẹ, con tính một thời gian nữa sẽ thuê một cửa hàng nhỏ, ổn định xong thì dẫn Tử Mộ ra ở riêng. Mẹ có muốn đi cùng bọn con không?”

Bà ngoại Đổng chần chừ hỏi: “Việc này… Con mới làm buôn bán một hai tháng thôi, mở cửa hàng liệu có được không?”

Đổng Ngọc Tú chỉ chọn vài điều tốt mà kể, nhìn thái độ chèn ép của chị dâu với mẹ tối nay, cô không thoải mái, cau mày nói: “Hôm nay chị dâu quá đáng quá, chi bằng mẹ theo con ra ngoài, sống vài ngày thoải mái hơn.”

Bà ngoại Đổng lắc đầu: “Mấy hôm nữa anh con về rồi. Chị dâu con chỉ là miệng cứng, chứ không phải người xấu. Hơn nữa, Thiên Thạc còn phải đi học, mẹ phải ở lại chăm nó.” Bà hơi ngừng lại rồi nói thêm: “Người trong nhà sống với nhau, cái vá múc canh sao tránh khỏi va vào nồi, con cũng bớt cáu gắt đi, dù gì cũng là người nhà mình... Nếu việc buôn bán của con tốt thì dẫn theo chị dâu và cô cháu gái nhà nó đi. Dù sao nó ở nhà không làm gì, có thể giúp con, vẫn hơn người ngoài.”

Đổng Ngọc Tú nói: “Người lười làm thì con không cần.”

Bà ngoại Đổng cười gượng gạo.

Đổng Ngọc Tú nhìn bà cụ một cái rồi kéo tay áo lên để lộ một đoạn nói: “Mẹ, không phải con không muốn. Đây cũng là buôn bán nhỏ, mỗi món hàng lời chẳng được bao nhiêu. Lần này con phải tìm vài người khỏe mạnh làm việc, bản thân con còn phải khuân vác đồ, mẹ nhìn này, tay con bị dây thừng siết đỏ cả lên rồi.”

Bà ngoại Đổng nhìn mà đau lòng: “Con cũng đừng cố quá, sức khỏe là quan trọng nhất.”

Đổng Ngọc Tú đột nhiên hỏi: “Mẹ, chuyện Tử Mộ thường sang nhà họ Lôi ăn cơm, mẹ có biết không?”

Bà ngoại Đổng ngẩn người, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào cô: “Chuyện này... Mẹ cũng nghe loáng thoáng, trẻ con chơi với nhau thôi mà…”

Đổng Ngọc Tú không nói gì, chỉ nhìn mẹ với đôi mắt đỏ hoe.

Thực ra bà ngoại Đổng biết hết, nhưng bà cụ không làm gì được, lời giải thích đến miệng lại nuốt trở vào rồi chỉ thở dài một tiếng.

Bạch Tử Mộ thổi nhẹ vào cánh tay mẹ, vẻ mặt lo lắng.

Đổng Ngọc Tú ôm chặt con vào lòng, hôn lêи đỉиɦ đầu con trai rồi dịu dàng dỗ: “Mẹ không sao. Sau này Tử Mộ đi với mẹ ra ở riêng, chúng ta mở một cửa hàng nhỏ, ban ngày con chơi ở bên cạnh mẹ, được không?”

Bạch Tử Mộ khẽ gật đầu, nói: “Dạ được.”

Bà ngoại Đổng thở dài: “Con buôn bán thế này, không phải kế lâu dài.”

Đổng Ngọc Tú đáp: “Sao lại không lâu dài? Con làm rất tốt mà.”

Bà ngoại Đổng đáp: “Mẹ là người từng trải, hồi đó làm buôn bán, bị bắt đi bao nhiêu người? Nếu chính sách thay đổi, con dẫn theo đứa nhỏ thì làm sao sống nổi! Việc này khác với anh cả và chị hai con. Anh con được nhận vào làm thay vị trí của bố con, còn chị hai cũng lấy được chồng là công nhân, giờ tự mình cũng có công việc ổn định. À, mấy hôm trước mẹ đi thăm họ hàng, tiện ghé qua nhà chị hai con. Anh rể con quen biết không ít người, mẹ nghe nói có vài người khá đáng tin cậy. Ở xưởng của họ có một chàng trai, nhà tuy nghèo nhưng cao ráo, khỏe mạnh, nếu con gả đi thì chẳng phải đỡ cực nhọc hơn sao…”

Đổng Ngọc Tú không muốn nghe nên ngắt lời: “Mẹ, đừng nói nữa, con không nghĩ đến chuyện tái giá.”

“Nhưng con cứ ở vậy thế này, sao mà được?”

“Sao lại không được?”

“Người ta sẽ cười con đấy, hơn nữa chỉ có hai mẹ con, lỡ bị bắt nạt thì làm thế nào?”

“Mẹ, mẹ đừng lo, con có tính toán của mình.”

Đổng Ngọc Tú trả lời rất dứt khoát khiến bà ngoại Đổng không nói được gì thêm.

Bà ngoại Đổng thở dài rồi bỏ đi.

Đổng Ngọc Tú cúi đầu nhìn con trai trong lòng, Bạch Tử Mộ cúi mắt, không nói lời nào nhưng bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay áo cô hơi run rẩy vì sợ hãi.

Cô cúi xuống hôn con một cái, nhẹ nhàng nói: “Con yêu, đừng sợ.”

Bạch Tử Mộ mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào nức nở: “Mẹ ơi, con nhớ bố.”

Đổng Ngọc Tú nghe mà lòng xót xa, cố gắng mỉm cười dỗ dành con: “Con ngoan, mấy hôm nữa mẹ sẽ đi tìm bố, tìm được bố rồi thì cả nhà mình sẽ mãi mãi ở bên nhau, được không?”

“Dạ được!”

Sau khi dỗ dành con một lúc, hai mẹ con bình tâm lại, Đổng Ngọc Tú bắt đầu thu dọn đồ đạc cho con, cô gói một chiếc ba lô nhỏ gồm quần áo và đồ dùng hàng ngày của cậu bé rồi để ba lô bên cạnh giường, dự định ngày mai sẽ đưa con đến nhà họ Lôi ở tạm vài hôm. Cô đã quyết định chuyển ra ngoài sống riêng nên cũng chẳng ngại làm mất lòng ai thêm.

........

Trong chiếc ba lô nhỏ của Bạch Tử Mộ không có nhiều đồ nhưng tất cả đều là của riêng cậu bé, ngay cả một chiếc khăn tay nhỏ, cậu bé cũng giữ rất cẩn thận, không bao giờ dễ dàng làm mất thứ gì. Cậu bé trân trọng những món đồ cũ đó, Đổng Ngọc Tú cũng tôn trọng lựa chọn của con, cô thu xếp tất cả vào balo, để Bạch Tử Mộ đeo trên lưng rồi đưa cậu đến nhà họ Lôi.

Đổng Ngọc Tú giao con cho mẹ của Lôi Đông Xuyên, sau đó bắt xe đi xuống phía nam.

Người nhà họ Đổng đến vào lúc chạng vạng tối, Bạch Tử Mộ thường xuyên qua chơi ở nhà họ Lôi nhưng ngủ lại thì đây là lần đầu, vì vậy, bà ngoại Đổng đã bảo Ngô Kim Phượng sang đón cậu bé về nhà.

Ngô Kim Phượng giọng oang oang, vừa vào cửa đã lớn tiếng gọi, cứ như muốn cho cả xóm biết rằng Bạch Tử Mộ là đứa trẻ ham chơi không chịu về nhà vậy: “Tử Mộ, bà ngoại gọi con về kìa! Con chơi gì mà chơi mãi không biết đường về nhà hả?” Chị ta vươn tay định kéo cậu bé nhưng Bạch Tử Mộ chỉ biết lùi ra sau, cuối cùng trốn hẳn sau lưng mẹ của Lôi Đông Xuyên không chịu ra.

Mẹ Lôi Đông Xuyên nói: “Lúc đi Ngọc Tú có dặn tôi để Tử Mộ ở lại đây mấy ngày, trường của Đông Xuyên vừa nghỉ, hai đứa ở chung chơi với nhau cũng có bạn.”

Ngô Kim Phượng không chịu, tiếp tục giơ tay định kéo cậu bé: “Như thế sao được? Bà ngoại còn đang đợi ở nhà kìa!”

Mẹ Lôi Đông Xuyên không để chị ta đυ.ng đến cậu bé, mỉm cười nói: “Thế thì để Tử Mộ tự chọn đi.”

Bạch Tử Mộ không thích Ngô Kim Phượng nên tất nhiên cậu lắc đầu không chịu về cùng chị ta.

Ngô Kim Phượng thấy vậy cũng không cố nữa, nói vài lời khách sáo rồi vội vàng rời đi.

Từ xa, qua cánh cổng mọi người vẫn nghe rõ tiếng chị ta nói chuyện với hàng xóm, lời của người khác nghe không rõ nhưng giọng lớn của Ngô Kim Phượng thì rành rọt từng chữ: “Xinh đẹp thì làm gì, con trai có khuôn mặt đẹp cũng chẳng mài ra cơm ăn được! Suốt ngày chạy nhảy lung tung, nuôi bao lâu rồi mà chẳng nhận mặt bác ruột, không chịu về nhà!”

Mẹ của Lôi Đông Xuyên nghe vậy thì chân mày khẽ nhíu lại, nếu không phải bà là người tính tình hòa nhã, chắc đã đuổi theo Ngô Kim Phượng để tranh luận một trận.

Bạch Tử Mộ thì dường như không phản ứng gì mà chỉ thu mình ở một góc, cúi đầu im lặng, Lôi Đông Xuyên đưa cho cậu bé một món đồ chơi nhưng cậu bé chỉ nhẹ nhàng cầm lấy, không chơi mà cũng không nghịch.

Mẹ Lôi nhìn mà thương xót nên bảo Lôi Đông Xuyên vào phòng lấy thêm một món đồ chơi mới. Bà đưa món đồ chơi đó cho Bạch Tử Mộ, nhẹ nhàng dỗ dành: “Không thích chơi đồ của anh hả? Vậy con cũng có đồ chơi riêng nhé. Đây, cái này là mua riêng cho con đấy.”

“Của con ạ?”

“Đúng rồi, của con!”

Bạch Tử Mộ ôm chặt món đồ chơi mới, chỉ là một quả bóng nhựa nhỏ nhưng từ lúc nhận được đến tận tối khi đi ngủ, cậu bé vẫn không buông tay.

Mẹ Lôi vốn lo lắng Bạch Tử Mộ lần đầu ngủ lại nhà mình sẽ cảm thấy không quen. Buổi tối, bà cẩn thận khoác thêm áo ra ngoài để kiểm tra, trong phòng đã tắt đèn, bà chỉ đẩy cửa hé một chút để ánh sáng mỏng manh từ khe cửa chiếu vào.

Trên giường của Lôi Đông Xuyên hiếm khi có thêm một vị khách nhỏ. Hai đứa bé mỗi người nằm gọn gàng một bên giường, lúc này đã chìm vào giấc ngủ ngon lành.