“Ồ?”
“Cứ quyết định vậy đi, con tự giữ lấy để tiêu, đừng để ai lấy mất nhé.”
Bạch Tử Mộ ôm mẹ Lôi một cái, cậu bé giống như một con vật nhỏ mà cọ cọ một chút, để lại chút mùi trên người đối phương, đánh dấu thành người nhà của mình.
Khi sắp đi, cậu nhóc còn ghé sát vào tai Lôi Đông Xuyên nói thì thầm một câu: “Anh ơi, kẹo sữa thỏ trắng của em ở trong cặp sách của anh đấy.”
Lôi Đông Xuyên: “Em mang qua khi nào vậy… Mấy đứa hôm qua nói thật hả? Chỉ vì gói kẹo này mà Đổng Thiên Thạc đẩy em à?”
Bạch Tử Mộ: “Vâng.”
Lôi Đông Xuyên giận dữ: “Tối nay để anh qua đánh cho nó một trận!”
Hai đứa nhỏ ríu rít nói những bí mật nho nhỏ thuộc về mình.
Lôi Đông Xuyên nắm tay Bạch Tử Mộ đưa cậu bé về nhà, nếu không phải Đổng Thiên Thạc chạy đi chơi thì trận đòn này nhất định không thoát được.
Lôi Đông Xuyên đứng chờ ở cửa nhà họ Đổng gần nửa tiếng nhưng không gặp được ai, đành hậm hực quay về nhà mình như một con bò con giận dữ.
Cậu coi Bạch Tử Mộ như em trai ruột, đã là người nhà của mình thì Đổng Thiên Thạc cướp đồ của Bạch Tử Mộ chẳng khác gì cướp của cậu!
Buổi tối lúc làm bài tập, Lôi Đông Xuyên vẫn phân tâm, cậu nghĩ đến ngày mai đến trường sẽ xử lý Đổng Thiên Thạc một trận ra trò.
Mẹ Lôi qua kiểm tra bài tập của con trai thì thấy cặp sách của cậu nặng trĩu thì với tay sắp xếp lại, bà bất ngờ lôi ra một túi kẹo sữa thỏ trắng lớn. Ở một thị trấn nhỏ phương Bắc, đây là thứ hiếm lạ, dù giá cả không quá đắt đỏ nhưng trong thời đại giao thông chưa phát triển, trừ khi đi về phía Nam hoặc nhờ xe vận chuyển mang về thì mới có thể có được những món này.
Mẹ Lôi ngạc nhiên hỏi: “Cái này ở đâu ra thế?”
Lôi Đông Xuyên liếc nhìn rồi nói: “Còn ai vào đây nữa, chắc chắn là Tiểu Oản để vào rồi.”
Mẹ Lôi nghe xong lý do thì vừa thương vừa buồn cười: “Thằng bé Tử Mộ này có đầu óc đấy, tốt, sau này không lo bị bắt nạt.”
Lôi Đông Xuyên đập tay xuống bàn, giận dữ nói: “Đổng Thiên Thạc với mẹ nó toàn bắt nạt Tiểu Oản! Lần trước con qua thì tận mắt thấy Đổng Thiên Thạc còn giành lấy đĩa thức ăn trước mặt Tiểu Oản nhà mình, em ấy không được ăn một miếng nào cả ——”
Mẹ Lôi đau lòng nói: “Thế thì không được. Đông Xuyên, sau này ngày nào con cũng phải gọi Tử Mộ qua đây ăn cơm đấy.”
“Vâng!”
Mẹ Lôi chẳng tiếc chút nào, Bạch Tử Mộ qua thì cũng chỉ là thêm một đôi đũa, ăn được bao nhiêu đâu, bà còn hỏi con trai: “Bình thường Tử Mộ thích ăn gì?”
“Thích ăn cháo.” Lôi Đông Xuyên không chút do dự đáp, mỗi lần qua cậu đều thấy Bạch Tử Mộ ăn cháo: “Cũng thích ăn cơm trắng luôn ạ.”
Mẹ Lôi nói: “Đúng đúng, thằng bé từ miền Nam đến, đương nhiên thích ăn cơm, chẳng trách lần trước ăn cơm trắng lại ngon thế.”
...
Lúc đầu, Bạch Tử Mộ vì đói bụng mới qua nhà họ Lôi nhưng rất nhanh, Lôi Đông Xuyên còn quen hơn cả cậu bé, cứ đến giờ ăn là qua nhà họ Đổng chờ đón cậu bé.
Vài lần như vậy, Đổng Ngọc Tú liền biết chuyện.
Cô cố ý mang đến nhà họ Lôi hai bộ quần áo, đều là mẫu quần áo thể thao mới nhất vận chuyển từ miền Nam lên. Đồ cho người lớn trong nhà chỉ là áo thun, còn ba cậu nhóc nhà họ Lôi mỗi người được một bộ đồ mới, cả giày cũng là giày thể thao mới tinh.
Mẹ Lôi có chút ngại ngùng từ chối: “Thế này không được, cô mang nhiều quá. Nếu nhất định phải để lại, cô tính giá đi, chị trả tiền cho cô!”
Đổng Ngọc Tú cười nói: “Chị, nếu chị làm vậy, em cũng sẽ tính tiền cơm với nhà chị đó!”
“Chuyện này sao có thể tính chung thành một được?”
“Chính là một chuyện mà, nhà mình không nên phân biệt thế, chị cứ nhận đi, em cũng mua một bộ cho Tử Mộ rồi. Chị nhìn xem, thằng bé và Đông Xuyên mặc đồ giống nhau, chẳng khác gì anh em ruột cả, trông đáng yêu nhỉ.”
Lôi Đông Xuyên đang chơi bắn bi với Bạch Tử Mộ ở bên cạnh, hai đứa nhỏ mặc áo khoác cũng do Đổng Ngọc Tú tặng, kiểu dáng tương đồng, nhìn qua thì thực sự trông giống như hai anh em.
Mẹ Lôi cười nói: “Cô nói chị mới để ý, nhìn đúng là giống thật.”
Đổng Ngọc Tú nhân cơ hội đẩy qua nói: “Chị, đồ này chị cứ nhận đi, em còn có chuyện muốn nhờ chị đây.”
Mẹ Lôi hỏi: “Chuyện gì thế?”
Đổng Ngọc Tú nói: “Em muốn gửi thằng bé ở nhà chị một thời gian, mấy ngày nữa em phải vào miền Nam.”
Mẹ Lôi: “Đi nhập hàng sao?”
Đổng Ngọc Tú mím môi nói: “Không hẳn, em nhận được một cuộc gọi, bên đó bảo có chút tin tức, em đi xem thử, biết đâu là chồng em thì sao.”
Trong lòng mẹ Lôi cảm thán rồi đồng ý ngay, bảo cô cứ yên tâm mà đi. Sau khi hỏi ngày cụ thể, bà suy nghĩ một chút rồi nói: "Thứ tư tuần sau à? Vừa hay đơn vị của lão Lôi có xe đi tỉnh thành, cô cứ đi nhờ xe bọn họ, đến nơi sẽ dễ bắt tàu hơn, chứ vé xe bên này ít lắm, muốn mua ngay cũng khó."
"Vâng."
Đổng Ngọc Tú đưa đồ đến nhà họ Lôi xong, ngồi nói chuyện thêm một lúc rồi dẫn Bạch Tử Mộ về nhà.
Tầm chiều tối, nhà họ Đổng đang nấu cơm.
Khu nhà tập thể thường dùng bếp than tổ ong nên bếp đặt ở ngoài. Nếu nhà nào nấu canh gà hay món gì thơm, mùi bay qua tường sân là ngửi thấy ngay mà nếu món đó bị cháy thì mùi khét cũng lan rõ ràng.
Bạch Tử Mộ khịt khịt mũi, bước chân khựng lại, cậu bé có thể ngửi thấy món ăn của bác làm lại cháy khét nữa rồi.
Đổng Ngọc Tú cũng đoán được nên dẫn Bạch Tử Mộ vòng qua phố mua chút đồ ăn sẵn, cắt một ít thịt bò kho, thấy hôm nay có cá nhỏ chiên giòn nên lại mua thêm.
Bạch Tử Mộ nhỏ người, cậu bé kiễng chân lên nhìn theo.
Đổng Ngọc Tú liếc nhìn, chỉ tiếc là hôm nay không có đuôi heo kho, món mà thằng bé thích lần trước nên cô mua thêm một miếng đậu phụ sốt cho Bạch Tử Mộ cầm ăn.
Bạch Tử Mộ không kén ăn, cho gì cũng thích.
Hai mẹ con về đến nhà thì quả nhiên nghe tiếng bực tức, la ó của Ngô Kim Phượng.
Bà ngoại Đổng quen sống tiết kiệm, thích ăn uống hài hòa giữa thịt và rau, còn Ngô Kim Phượng vì thèm thịt từ lâu, hôm nay mới mua được một con gà mái già. Chị ta cho cả con gà vào nồi hầm nhưng vì để lâu, lại lười không trông bếp mà chạy ra phòng khách xem TV, mải xem quá, kết quả làm gà cháy khét. Đáy nồi cháy đen, không chỉ nước canh mà cả gà cũng không ăn được nữa.
Ngô Kim Phượng vừa tiếc của, vừa thèm thịt, mấy hôm nay đã mong được một bữa ngon mà bây giờ hỏng hết nên chị ta bực tức, đứng giữa sân nhà lớn tiếng mắng mỏ bóng gió. Trên danh nghĩa là trách Đổng Thiên Thạc nhưng thực chất lại oán trách bà ngoại Đổng tay chân chậm chạp không giúp chị ta canh bếp.
"Đổng Thiên Thạc, con lớn từng này rồi mà cũng không trông được cái bếp sao, chẳng làm nên trò trống gì! Một con gà mái già đâu phải rẻ tiền! Mẹ bận trước bận sau, chỉ nhờ con trông chút bếp cũng không xong. Bà nội con chân tay chậm chạp rồi, con không nhìn thấy sao!"
Ngô Kim Phượng lớn giọng mắng.
Đổng Ngọc Tú nói đỡ giúp mẹ mình: "Chị dâu, nhà mình ăn thịt lần nào chẳng phải qua tay chị? Thịt chưa lên bàn, bọn me đã chẳng thấy sợi nào rồi, đừng nói là mẹ, ngay em cũng quen rồi."
Ngô Kim Phượng bị chặn họng, cộng thêm Đổng Ngọc Tú mua một ít đồ ăn sẵn về, làm chị ta không nói được gì nữa, chỉ hừ hừ mấy tiếng, xách túi đồ ăn vào bếp.
Đến bữa tối, Ngô Kim Phượng ăn thịt kho không dừng, Đổng Thiên Thạc cũng vậy, cúi gằm đầu xuống bát mà ăn.
Đổng Ngọc Tú đã gắp sẵn hai ba miếng thịt mỏng để vào đĩa nhỏ cho Bạch Tử Mộ, cậu bé ăn chậm, cô cũng không vội mà cúi xuống nhặt xương cá chiên rồi đút vào miệng thằng bé.
Bạch Tử Mộ vừa ăn vừa ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt hai người chạm nhau thì cậu bé sẽ cười, mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
Tối hôm đó, Bạch Tử Mộ ăn nhiều hơn hẳn ngày thường.
Trong bát nhỏ của cậu, thức ăn nhiều hơn hẳn mọi khi, gần như đầy tràn ra ngoài.
Ngô Kim Phượng vừa ăn thịt vừa không ngừng nói: "Ngọc Tú, bây giờ em làm bà chủ rồi, chị nghe nói dưới tay em có bảy tám người cơ đấy, một ngày chắc kiếm được không ít nhỉ?"
Đổng Ngọc Tú đáp: "Không nhiều, chỉ đủ sống thôi mà."
"Không thể nói vậy được, bây giờ em đúng là khá giả rồi, chỉ riêng tiền lương trả cho bao nhiêu người cũng tốn đến mấy trăm. Nhà mẹ đẻ chị có đứa cháu gái năm nay thi trượt, chị còn kể với nó về em đấy! Bảo là em giỏi giang, theo em thì chắc chắn học được khối thứ hay ho..."
Ngô Kim Phượng khen ngợi một hồi nhưng Đổng Ngọc Tú vẫn không đáp lời.
Ngô Kim Phượng bắt đầu không hài lòng, mặc dù đã ăn thịt kho mà Đổng Ngọc Tú mang về nhưng chị ta vẫn nghe loáng thoáng chuyện Đổng Ngọc Tú tặng quần áo thể thao cho nhà họ Lôi. Chị ta nghĩ Bạch Tử Mộ ở nhà mình, những món đồ tốt như vậy đáng lẽ phải mang về cảm ơn chị ta chứ không phải tặng người ngoài.
Ngô Kim Phượng chuyển giọng, muốn gây chia rẽ: "Ngọc Tú, em có tiền rồi cũng phải biết tính toán, tiền không phải từ trên trời rơi xuống đâu, đừng để người ngoài lừa gạt. Đừng thấy bây giờ ông Lôi trưởng xưởng phong độ mà tưởng bở, ngoài kia người ta đồn ông ấy sắp nghỉ hưu rồi đấy! Chưa chắc sau này còn quản được khu mỏ đâu. Em phải cẩn thận, lấy lòng nhà họ làm gì cho phí công!"
Đổng Ngọc Tú coi như không nghe thấy mà gắp cá chiên giòn cho Bạch Tử Mộ rồi dặn cậu nhóc ăn từ từ.
Ngô Kim Phượng mất mặt rồi quay sang nổi giận với bà ngoại Đổng, trách cứ chuyện bà cụ trước đó đi thăm họ hàng mấy ngày: "Mẹ, dạo này mẹ đi chơi sướиɠ thật đấy, chẳng biết nhà cửa thành ra thế nào! Con vừa phải đưa đón bọn trẻ, vừa phải đi chợ, nấu cơm, lại còn phải chạy ra khu mỏ để đưa quần áo thay cho Ngọc Hải..."