Cậu bé có chút sạch sẽ, lại được mẹ dạy dỗ cẩn thận nên đũa chỉ gắp món trước mặt mình mà trước mặt cậu bé phần lớn là rau xanh, bởi bác thích ăn thịt, hầu như không đυ.ng đến đĩa rau xào.
Trong nhà, bà ngoại Đổng phụ trách việc đi chợ nấu cơm, tiền chợ đều do bà quản. Bà cụ không thiên vị ai, con nào cũng là ruột thịt nên không tiện nói gì nhiều. Chỉ là nhìn thấy Bạch Tử Mộ ăn ít như chim sẻ, ăn cơm từng miếng cẩn thận, bà ngoại Đổng vẫn cố gắng mua thêm ít rau, làm cháo rau xanh hoặc xào một đĩa nhỏ để cháu ngoại có bữa cơm nóng sốt.
Ngô Kim Phượng bác của cậu bé lại có chút bất mãn mà vừa ăn thịt kho miến bắp cải vừa nói: "Mẹ à, mùa đông này rau xanh đắt lắm, mẹ đừng mua mãi như thế, tiền này để mua một cân quẩy hoặc thêm chút thịt còn hơn."
Bà ngoại Đổng miệng thì ậm ừ nhưng hôm sau ra chợ vẫn mua rau như thường.
Dẫu vậy, bà ngoại Đổng cũng có lúc bận rộn, mà bà cụ không ở nhà thì Ngô Kim Phượng nấu cơm.
Ngô Kim Phượng thích nấu nhiều dầu, nhiều muối, thịt ba chỉ thái to bản, rau xanh hàng ngày lập tức bị miễn thay vào đó chị ta mua ít lá củ cải, thái nhỏ nấu một bát "cháo rau xanh" cho cậu bé ăn.
Bạch Tử Mộ chỉ ăn một miếng đã phun ra.
Ngô Kim Phượng tỏ vẻ khó chịu, thở dài một tiếng rồi tức giận nói: "Con cái kiểu gì mà lãng phí thế này!"
Bạch Tử Mộ mím môi đẩy bát ra xa.
Đổng Thiên Hạc con trai của Ngô Kim Phượng, mắt đảo qua đảo lại, cũng học theo, nhưng cậu ta lại nói thật to: "Mẹ, con cũng không muốn ăn nữa, mẹ nấu dở quá! Con muốn ăn thịt xào khô bà nội nấu cơ!"
Ngô Kim Phượng càng tức giận, chống nạnh nói: "Một đứa, hai đứa đều muốn chống đối đúng không! Đổng Thiên Hạc, ngồi yên đó mà ăn cơm! Còn con, nhỏ mà lắm chuyện, ngồi im ăn hết bát cháo rau này đi!"
Chị ta ngồi đó giám sát hai đứa trẻ ăn cơm, Đổng Thiên Hạc tuy lèm bèm nhưng bát cơm có thịt nên vẫn ăn ngon lành, còn Bạch Tử Mộ thì khổ sở hơn nhiều. Cháo rau xanh thường ngày của cậu bé được bà ngoại nấu kỹ, rau mềm ngon, cuống cũng được nhặt sạch, còn bát cháo lá củ cải này, dù cũng có màu xanh nhưng vị lại cay nồng, thô ráp, nấu thì nát nhừ, không thể nào nuốt nổi.
Mắt Bạch Tử Mộ đỏ hoe, nhỏ nhẹ nhấp một ngụm.
Bên ngoài vang lên tiếng cổng sắt, Lôi Đông Xuyên đứng ngoài cổng gọi Bạch Tử Mộ
Cậu bé đặt bát xuống, nhảy xuống ghế rồi chạy ra ngoài, Ngô Kim Phượng gọi hai tiếng cũng không thấy quay lại.
Lôi Đông Xuyên nắm tay Bạch Tử Mộ dẫn về nhà mình, vẻ mặt cậu không vui lớn tiếng hỏi: "Sao lại khóc, Đổng Thiên Hạc lại giành đồ của em à?"
Bạch Tử Mộ lắc đầu, hít mũi.
"Thế thì là bác em nấu cơm đúng không? Anh còn đứng ngoài đã ngửi thấy rồi, cả khu chẳng ai nấu dở như thế!" Lôi Đông Xuyên tức giận, cảm thấy nhà này không biết nuôi trẻ: "Em thích ăn gì thì bảo mẹ anh, mẹ anh nấu cho em ăn!"
Bạch Tử Mộ đáp: "Em thích ăn rau xanh."
Lôi Đông Xuyên xụ mặt: "Vớ vẩn, rau xanh thì có gì ngon! Đi, về nhà anh, hôm nay mẹ anh nấu sườn hầm, em từng ăn tủy xương chưa? Ngon lắm, phần của anh cũng cho em hết!"
Mẹ Lôi nấu ăn rất ngon, bà làm một nồi to xương ống hầm. Thịt bên ngoài xương được gỡ ra làm món thịt hầm, còn phần xương cho mấy đứa trẻ gặm. Nhà bà có ba đứa con trai, hai đứa lớn hơn mười tuổi cần cao lớn, đứa út là Lôi Đông Xuyên cũng mê thịt, chẳng mấy khi chịu ăn rau. Cả ba xắn tay áo ngồi thành hàng gặm xương, Bạch Tử Mộ ngồi ghế nhỏ ở cuối, ngoan ngoãn ăn rau, ăn rất ngon lành.
Mẹ Lôi nhìn mà cảm thán trong lòng.
Lôi Đông Xuyên đúng là giữ lời, từ miệng hai anh trai giật được hai khúc xương ống to nhất rồi dùng đũa móc tủy ra, trịnh trọng đút cho Bạch Tử Mộ: "Tiểu Oản, cho em này, há miệng ra!"
Bạch Tử Mộ tránh ra xa, lắc đầu không chịu ăn.
Lôi Đông Xuyên dỗ thế nào cũng không được.
Mẹ Lôi đón lấy, đút thử cho cậu bé một ít, không kể là thịt hay tủy xương, cậu bé đều ngoan ngoãn há miệng ăn, không hề phản kháng.
Mẹ Lôi tò mò hỏi: "Bảo bối ngoan, sao không chịu ăn miếng anh trai đút vậy?"
Bạch Tử Mộ miệng ngậm thức ăn, má phồng lên như sóc nhỏ nói lí nhí: "Đau."
"Hả?"
"Anh cho con ăn, con ăn vào đau răng."
Mẹ Lôi nghĩ chắc cậu bé đang thay răng nên sau bữa ăn, bà còn đặc biệt kiểm tra răng của cậu, những chiếc răng nhỏ trắng tinh không hề có vấn đề gì.
Bạch Tử Mộ rất tin tưởng bà, ngoan ngoãn vô cùng.
Trong lòng mẹ Lôi yêu thích hết sức nhưng cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, bế cậu nhóc lên đùi, bóp nhẹ má cậu: "Để bác xem kỹ nào, a."
Bạch Tử Mộ liền ngẩng đầu, ngoan ngoãn há miệng: "A~".
Lúc Lôi Đông Xuyên kéo đồ chơi đến dỗ em trai thì vừa khéo nhìn thấy cảnh này thì lập tức phá đám không chút nể nang: "Mẹ đâu phải bác sĩ, mẹ xem răng em ấy làm gì!"
Mẹ Lôi tức giận: "Tránh ra, con đang chắn ánh sáng của mẹ đấy!"
Ở nhà họ Lôi, Bạch Tử Mộ thoải mái hơn nhiều so với ở nhà bác ruột. Lôi Đông Xuyên đối tốt với cậu bé, hai người anh lớn của nhà họ Lôi cũng rất chăm sóc cậu bé.
Hai anh lớn của Lôi Đông Xuyên đang tuổi thiếu niên, ăn khỏe và cao lớn, Bạch Tử Mộ chỉ cao đến ngang chân họ, mỗi lần họ gọi, cậu nhóc liền ngẩng đầu lên nhìn.
Anh cả của nhà họ Lôi trêu chọc: "Gọi anh một tiếng nào!"
Bạch Tử Mộ không hề do dự, mở miệng gọi: "Anh ơi!"
Anh hai của Lôi gia vừa cắn một miếng quẩy vừa đi đến bóp má cậu bé: "Bé con, gọi anh hai một tiếng đi!"
Anh hai Lôi vốn không ưa em trai mình vì cậu lúc nào cũng như chú khỉ bùn nhưng lại rất thích Bạch Tử Mộ - một cậu nhóc trắng trẻo, đáng yêu. Mỗi lần bị chọc ghẹo, Bạch Tử Mộ lại đỏ mặt, bước những bước nhỏ chạy đến chỗ mẹ Lôi, nắm lấy vạt áo bà mà trốn. Khi cậu bé thò đầu ra nhìn, chạm mắt với họ thì lại nhanh chóng rụt về.
Lôi Đông Xuyên chạy đến bảo vệ cậu bé rồi nắm tay cậu bé dẫn vào phòng mình, sau đó vừa nhét đồ chơi vào tay cậu bé vừa nghiêm túc nói: "Sau này em chỉ được gọi mình anh là anh thôi, biết chưa? Anh mới là anh của em."
Bạch Tử Mộ không hiểu lắm.
Cậu bé chỉ đang học theo cách Lôi Đông Xuyên gọi người khác, nhưng chẳng bao lâu, sự chú ý của cậu bé đã bị món đồ chơi Lôi Đông Xuyên đưa cho hấp dẫn, đó là một khối Rubik mới tinh, lớp màng nhựa trên bề mặt còn chưa bóc.
Lôi Đông Xuyên dành món đồ chơi vừa nhận được đầu tiên cho Bạch Tử Mộ chơi, dáng vẻ ra dáng một người anh lớn, kiên nhẫn hướng dẫn cậu bé cách xoay rubik để làm các màu sắc khớp nhau.
Bạch Tử Mộ rất thích món đồ chơi này, chơi rất vui vẻ suốt một lúc lâu.
Cho đến giờ ngủ trưa, cậu vẫn cầm chặt khối rubik trong tay không chịu buông. Trong khi đó, Lôi Đông Xuyên nằm ngủ rất thoải mái, chân tay dang rộng, dưới đầu còn gối một khẩu súng đồ chơi, chẳng ảnh hưởng chút nào đến giấc mơ ngọt ngào của cậu.
Buổi tối, mẹ Lôi lo Bạch Tử Mộ về nhà sẽ không ăn no nên đặc biệt chuẩn bị cơm tối sớm và dỗ cậu ăn trước.
Bữa tối là mì nóng, phía trên có một quả trứng ốp la chiên giòn, trứng thơm lừng, phần rìa còn giòn rụm, ngon cực kỳ.
Bạch Tử Mộ ăn ít, trứng ốp la cũng không ăn hết. Lôi Đông Xuyên nhân lúc mẹ Lôi quay đi lấy dưa chua liền lén lại gần "a~" một miếng, giúp cậu bé giải quyết nửa quả trứng.
Mẹ Lôi mang ra một miếng chao dầu đỏ, kèm một ít dưa chua nhỏ rồi hỏi: "Tử Mộ, no chưa con? Trong nồi còn mì, có muốn ăn thêm không?"
Bạch Tử Mộ lắc đầu rồi cúi xuống tìm trong túi mình một hồi, sáu đó rút ra một tờ một đồng gấp thành hình chiếc thuyền nhỏ, giơ lên đưa cho mẹ Lôi.
Mẹ Lôi ngạc nhiên: "Ở đâu ra vậy?"
Lôi Đông Xuyên tự hào ưỡn ngực: "Con gấp cho em ấy đó!"
Mẹ Lôi: "Con gấp? Vậy con lấy tiền ở đâu ra?"
Lôi Đông Xuyên gãi đầu: "Tiền là của em ấy mà! Con chỉ gấp thôi!"
Mẹ Lôi cúi xuống hỏi cậu bé: "Bảo bối, tiền này ai cho con thế?"
Bạch Tử Mộ nói: "Mẹ cho con, con tặng mẹ... mẹ Lôi."
Cậu nhóc suýt nữa gọi sai, điều này khiến mẹ Lôi vui sướиɠ khôn cùng, những ngày qua bà không ít lần dỗ cậu bé gọi mình như vậy mà!
Mẹ Lôi cúi người đặt lại tờ tiền vào túi cậu bé rồi mỉm cười nói: "Đây là một đồng đấy, con giữ lại lát nữa để anh Lôi dẫn con ra phố mua chút đồ ăn vặt hoặc đồ chơi nhé."
Cậu bé lắc đầu: "Tiền ăn cơm."
Cậu bé suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Mẹ bảo con đưa."
Mẹ Lôi cười lớn: "Đó là khi ở bên ngoài thôi, con cứ coi đây là nhà mình, không cần đưa tiền cơm!"
Bạch Tử Mộ có chút mơ hồ. Đổng Ngọc Tú chỉ dạy cậu bé rằng nếu đói bụng thì đi mua đồ ăn, nhưng lần này, dù đã ăn rất nhiều nhưng mẹ Lôi lại không lấy tiền của cậu bé.
Lôi Đông Xuyên lớn hơn cậu bé hai tuổi nên biết giá trị của tiền nhưng cũng không quá để ý. Cậu thuộc số ít những đứa trẻ trong khu tập thể có tiền tiêu vặt hàng tháng. Nhà họ Lôi có điều kiện sống tốt, hai người anh của Lôi Đông Xuyên thỉnh thoảng còn cho cậu một hai hào. Vì vậy, khi nhận được tờ một đồng mà Bạch Tử Mộ tặng, cậu đã gấp thành chiếc thuyền giấy rồi đưa lại cho cậu nhóc.
Hai đứa trẻ mãi mới hiểu rõ ý của nhau, nghe xong câu chuyện, mẹ Lôi vừa thương vừa xót. Bà xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ của Bạch Tử Mộ rồi nói: "Sau này nếu đói, cứ đến đây, bác sẽ bảo Đông Xuyên đi đón con, ngày nào bác cũng nấu đồ ăn ngon cho con nhé!"