Chân Ni bị cô chặn họng một câu, bên cạnh Văn Nguyệt liền lên tiếng trước: “Sắp tới giờ quay rồi, e là kịch bản của mọi người sẽ phải điều chỉnh lại hết nếu cô Nguyễn tham gia vào, không tiện lắm đâu.”
Văn Nguyệt cũng chẳng hề muốn để Nguyễn Nghi lên hình, điều kiện ngoại hình của cô ấy thực sự quá xuất sắc.
Dù là đảm nhiệm vai phụ, dù là Omega hay nhà thiết kế, thậm chí còn là Phó Tổng Giám đốc, kỹ năng chuyên môn của Nguyễn Nghi hiển nhiên chẳng hề thua kém cô ta.
Côn An ngẫm nghĩ: “Vậy sắp xếp cho cô ấy lên hình ngẫu nhiên đi, đã cùng chung bộ phận có vấn đề gì nhờ giúp đỡ cũng là chuyện bình thường thôi mà. Chỉ là có hơi thiệt thòi cho Phó Tổng Giám Nguyễn, không biết cô thấy sao?”
Đạo diễn đã nói đến nước này, ai còn ý kiến cũng chỉ có thể ngậm miệng.
Nguyễn Nghi gật đầu: “Được ạ.”
Cô chẳng qua chỉ tò mò không biết lên TV mình trông thế nào, chứ bảo quay lâu dài thì cô cũng chẳng có thời gian đâu.
Hoàng hậu Chi Dạ.
Khi Nguyễn Nghi bước vào, Kiều Kiều đang quẩy hết mình rồi.
Cô là một beta không có tin tức tố, nhưng máu lửa thì còn hơn cả Alpha.
Một hàng dài người mẫu nam, người mặc đồ hở hang, kẻ thì cởi trần hoàn toàn, đứng im như tượng. Bàn tay sơn móng đỏ chót của người phụ nữ kia đang sờ loạn trên từng múi cơ bụng, miệng cười tít cả mắt.
Nguyễn Nghi vô cùng mẫn cảm với tin tức tố, vừa bước vào đã cảm thấy mùi tin tức tố Alpha và Omega đủ loại quện vào nhau trong không khí, thật sự nồng đến choáng váng.
Cô theo bản năng nín thở, không chút khách khí quát lên: “Kiều Kiều!”
Lúc này Kiều Kiều mới luyến tiếc rút tay về, vừa vẫy tay vừa nói: “Được rồi, được rồi, mặc đồ vào hết đi!”
Cô kéo đại tiểu thư vẫn đang nhắm chặt mắt ngồi xuống: “Xong rồi, mặc đồ hết cả rồi, mở mắt ra đi.”
Nguyễn Nghi lúc này mới mở mắt, nhìn thấy một loạt soái ca ánh mắt như sói đói đang nhìn chằm chằm, vẫn không khỏi cạn lời: “Cho họ ra ngoài hết đi.”
Người mẫu nam đứng gần nhất vội vàng nói: “Chị ơi đừng đuổi bọn em đi, bọn em chiều khách lắm.”
“Ra ngoài đi, người ta còn cần cậu hầu hạ chắc?”
Kiều Kiều khoa trương chỉ lên trên: “Phụ nữ đàng hoàng người ta có chồng rồi.”
Người phụ nữ trước mặt vừa đẹp vừa ‘thuần’, gã trai kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Chồng ở nhà làm sao chiều bằng tụi em được chứ?”
Kiều Kiều bật cười một tiếng: “Cậu không ngửi thấy mùi tin tức tố trên người cô ấy à? Biết chồng cô ấy là ai không? Anh ta mà biết vợ mình bị cậu chiều kiểu này, đừng nói cậu, cả cái quán Hoàng hậu Chi Dạ này cũng bị san bằng luôn đấy.”
Đám người mẫu nam nghe xong sợ xanh mặt, từng người một vội vã rút lui.Nguyễn Nghi cạn lời: “Cậu dọa người ta làm gì? Nói cứ như tớ bị chồng quản chặt lắm ấy.”
Thực ra cô đồng ý đến là vì hôm nay Tần Thâm không có nhà. Chiều tối, Tần Thâm gọi điện bảo phải bay sang Hồng Kông họp gấp, mai mới về được. Ở nhà cũng buồn chán, Nguyễn Nghi liền đồng ý lời mời của Kiều Kiều.
Kiều Kiều là bạn học đại học của cô, hồi đó đã khá thân. Sau này vô tình phát hiện cả hai cùng sống ở Kinh Thị, lại còn là khách hàng của nhau, thế là tình cảm dần khắng khít trở lại.
“Ôi dào cô đại tiểu thư của tôi ơi.”
Kiều Kiều liếc cô một cái: “Đây không phải dọa suông đâu nhé. Thái tử gia nhà cậu mà nổi giận thì ai cũng phải tránh.”
Nguyễn Nghi phì cười trước lời cô bạn: “Vậy mà cậu còn dám rủ tớ đến chỗ này à?”
“Tớ đây không phải sợ cuộc sống vợ chồng cậu không "ổn" sao. Ai ngờ vừa gặp cậu, không cần hỏi tớ cũng biết là "ổn" lắm.”
Mùi hương hoa hồng vốn luôn dịu dàng, giờ lại hòa vào mùi tin tức tố thanh lãnh, bá đạo kia.
Không cần đoán cũng biết là dấu vết của ai.
Nguyễn Nghi đỏ mặt, cứng miệng nói: “Làm gì có, anh ấy đời nào chiều chuộng tớ đến thế.”
Tiện nói đến đây, Kiều Kiều bỗng ghé sát, giọng đầy bí hiểm: “Cái tớ đưa cậu lần trước, cậu dùng chưa?”