Chương 39

Nguyễn Nghi dù có giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được, vừa chìm đắm trong mùi tin tức tố Alpha quen thuộc, cả người liền bất giác mềm nhũn.

Chiếc váy giữa hai chân đã bị bàn tay to lớn của người đàn ông đẩy lên tới ngang eo, để lộ một đoạn da thịt trắng nõn, mịn màng.

“Cái bàn này cứng quá.” Nguyễn Nghi phồng má, giọng mang theo chút nũng nịu, “Em đâu có cố ý trêu chọc anh…”

Cô chỉ đùa một chút thôi, ai mà ngờ được người này lại phản ứng nhanh đến thế chứ.

“Ngoan, giữ sức đi, lát nữa còn dùng.”

Tần Thâm dỗ dành cô: “Ngồi lên người chồng của em, sẽ không thấy cứng nữa đâu.”

Có mà không! Rõ ràng trên người anh còn cứng hơn gấp bội!

Nguyễn Nghi còn định nói thêm vài câu đã bị nụ hôn ướŧ áŧ của người đàn ông nuốt trọn.

Mặt bàn lạnh lẽo dần dần nóng lên, mùi tin tức tố trong phòng quấn quýt không rời, tiếng nức nở mềm mại đầy khıêυ khí©h của người phụ nữ vang lên không dứt.

Mãi tới chiều hôm sau, Nguyễn Nghi mới đến công ty, cả người đau nhức rã rời.

Tiểu Đường hớn hở chạy lại khoe: “Hôm qua suýt nữa thì sếp huỷ dự án luôn đó! May mà phu nhân ra tay kịp thời. Nghe nói đang họp mà còn phải rời đi để "ân ân ái ái’ với bà xã đó!”

Nguyễn Nghi hừ một tiếng, lẩm bẩm: “Rõ ràng là đồ háo sắc mà.”

Tiểu Đường vẫn còn đang mơ mộng: “Ước gì sau này tớ cũng gặp được một Alpha yêu chiều mình như vậy!”

Nguyễn Nghi lườm cậu một cái: “Coi chừng mệt chết trên giường đấy.”

“Cậu nói gì cơ?” Tiểu Đường không nghe rõ: “Nói thật nhé, vợ sếp tốt ghê. Nếu không nhờ cô ấy, dự án này tiêu rồi. Tuy tớ cũng ghét Văn Nguyệt, nhưng vì công việc thì vẫn phải nhịn thôi!”

Còn bởi vì Linda đã hứa sẽ thưởng lớn sau khi dự án hoàn tất.

“Vợ sếp đúng là Bồ Tát sống!”

Nguyễn Nghi được khen mà thấy ngượng: “Đâu có đâu…”

“Tớ khen phu nhân chứ có khen cậu đâu.”

Tiểu Đường vỗ vai cô: “Cố lên cô gái trẻ ơi, sắp tới chúng ta sẽ bận rộn lắm đây. Ngày mai là bắt đầu quay hình chính thức rồi.”

Nguyễn Nghi: “Nhanh thế cơ à? Quay xong sớm cũng tốt.”

Tiểu Đường gật đầu lia lịa: “Lều đã dựng xong rồi, ngay bên cạnh đây.”

“Có khi lúc đó tụi mình cũng được lên hình một chút, lần đầu tiên tớ được lên show truyền hình đấy!”

Nguyễn Nghi thấy hơi tò mò: “Không biết lên TV tớ có xinh đẹp không nhỉ?”

Tiểu Đường cạn lời: “Trời ơi đại tiểu thư, cậu xinh đẹp đến mức này, đóng phim điện ảnh còn xinh nữa là.”

Thế nhưng Tiểu Đường lại âm thầm nghĩ, các minh tinh khác liệu có cam lòng để Nguyễn Nghi lên hình không?

Cảm giác cứ như chỉ cần cô xuất hiện, những minh tinh kia đều lu mờ hết.

Tiểu Đường nghĩ không sai chút nào. Ban đầu đã thống nhất chỉ có các đạo sư như giám đốc Tôn, Linda và Chân Ni được lên hình. Thế nhưng ngày quay chính thức, đạo diễn Côn An vừa thấy Nguyễn Nghi có mặt ở đó, lập tức muốn cho cô xuất hiện trên sóng.

Từ buổi họp trước đó, Côn An đã có ấn tượng rất sâu sắc về Nguyễn Nghi. Trong giới giải trí, hắn gặp không ít mỹ nhân, nhưng kiểu mỹ nhân kết hợp giữa vẻ thanh thoát và đầy đặn, thuần khiết mà vẫn cực kỳ quyến rũ như vậy, đúng là lần đầu tiên hắn gặp.

Khán giả ai mà chẳng thích ngắm mỹ nhân, nhất là những giai nhân không phải người nổi tiếng.

Sau khi Côn An đưa ra đề nghị, chưa kịp đợi Nguyễn Nghi trả lời, Chân Ni đã nhảy dựng lên: “Sao lại thế được? Cô ta đâu phải đạo sư!”

Tiểu Đường theo bản năng phản bác lại: “Dù sao Nguyễn Nghi cũng là Phó Tổng Giám đốc, sao lại không thể làm đạo sư chứ!”

Chân Ni đỏ cả mắt vì tức: “Dựa vào cái gì chứ!”

Thật ra Nguyễn Nghi lại không nghĩ tới chuyện lên chương trình, cô cũng chẳng muốn nổi tiếng.

Nhưng nhìn bộ dạng tức đỏ mặt mất bình tĩnh của Chân Ni, cô lại thấy thú vị: “Dựa vào tôi là Phó Tổng Giám này? Kỹ năng chuyên môn của tôi? Hay điều kiện ngoại hình của tôi? Cô chọn một cái đi.”