Chương 38

Cô mới chỉ chạm nhẹ vào ống quần anh, nào ngờ Tần Thâm lại có phản ứng mạnh đến vậy.

Dưới chân, cô cảm nhận rõ cơ đùi anh đang căng cứng.

Quả nhiên, người đàn ông này chỉ giả vờ bình tĩnh bên ngoài mà thôi.

Nguyễn Nghi đắc ý định tiếp tục trêu chọc, nhưng Tần Thâm không cho cô thêm cơ hội.

Anh nhẹ nhàng kéo đôi chân đang làm loạn của cô về phía mình.

Và thế là, một lần nữa, mọi người lại chứng kiến tổng tài “biến mất” khỏi màn hình, chỉ còn nửa gương mặt nghiêng sắc lạnh lộ ra.

Nguyễn Nghi bị kéo bất ngờ, không kịp phản ứng, chân thuận đà vươn tới trước. Cũng may cô chống tay kịp lên bàn, nếu không đã ngã chúi người vào lòng anh.

Nhưng khổ nỗi, bàn chân ngọc ngà kia, trong lúc loạng choạng, lại vô tình mắc kẹt ngay giữa hai chân rắn chắc, dài thẳng của anh.

Vị trí này thật là nhạy cảm.

Nguyễn Nghi còn chưa kịp làm gì, mặt đã đỏ rực lên rồi.

Ánh mắt Tần Thâm thâm sâu như vực, nhíu mày nhẹ một cái.

Nhớ lại dáng vẻ anh trên giường, không hiểu sao cô hơi chùn bước. Nhưng nhìn thấy nét mặt lạnh lùng của anh, trong lòng cô lại bốc lên một luồng dũng khí.

Gì chứ! Chẳng lẽ cô lại không dám?

Cái bản tính bướng bỉnh quen thuộc của Nguyễn Nghi trỗi dậy.

Biết anh đang họp, cô không dám lên tiếng, chỉ mím môi nhấp nháy khẩu hình: “Thâm... minh... đại... nghĩa!”

Cô cười ranh mãnh hệt như một con cáo nhỏ vừa trộm được đồ.

Cuối cùng, đầu ngón chân lại mờ ám vẽ vòng tròn ở chỗ ấy. Nơi đã cứng lên rõ rệt, phồng lên thấy rõ sau lớp vải.

Nguyễn Nghi trợn mắt.

Cái người này thật sự không biết xấu hổ!

Cô cắn môi nhìn về phía Tần Thâm, vừa như thẹn thùng, vừa như nén giận.

Đáy mắt Tần Thâm càng thêm u tối, vẫn ung dung chờ xem cô còn định làm gì tiếp theo.

Rõ ràng phía dưới đã "phản ứng" mạnh mẽ nhưng vẻ mặt vẫn không hề gợn sóng.

Tâm trạng xấu hổ và tức giận của Nguyễn Nghi dâng lên đến cực điểm. Cô hất tay anh ra định rút lui, nhưng lại bị Tần Thâm siết lấy cổ tay, không cho chạy.

Trong lúc giãy giụa, đầu ngón chân cô bất cẩn dẫm mạnh xuống. Ngay sau đó, một tiếng rên khẽ, trầm thấp bật ra từ người đàn ông.

Nguyễn Nghi đắc ý khi thấy vẻ mặt anh như sắp vỡ ra, mấp máy khẩu hình ba chữ: “Vô liêm sỉ!”

Cô ỷ rằng anh đang họp nên không dám làm gì với cô.

Thấy cô vì khiến mình xao động mà đắc ý, Tần Thâm lại buồn cười.

Đầu ngón chân của Omega, mang theo mùi hương hoa hồng ướŧ áŧ, đang lướt qua phần gân xanh đang siết chặt của Alpha.

Tần Thâm tháo tai nghe Bluetooth. Máy tính vẫn đang vang lên tiếng báo cáo: “Lợi tức quý này...”

Nguyễn Nghi giật mình, theo phản xạ đưa tay bịt miệng.

Ngay sau đó, mắt cá chân cô bị siết chặt. Vừa nãy chỉ là hờ hững dẫm nhẹ bằng đầu mũi chân, nhưng giờ, cả lòng bàn chân cô bị giữ chặt ép sát vào chỗ đó.

Hoàn toàn cảm nhận được hình dạng đồ sộ đến mức nào.

Và độ ấm rực lửa đến nhường nào.

“Tiếp tục.”

Giọng anh trầm khàn đến đáng sợ.

Tiếng báo cáo từ máy tính vẫn tiếp tục, còn Nguyễn Nghi đã mất hết khả năng phản ứng, ngẩn người mặc cho anh nắm lấy chân, lòng bàn chân nóng bỏng đang cọ vào lớp vải quần tây.

Thấy rõ đáy mắt người đàn ông đã phủ đầy du͙© vọиɠ, cô lắp bắp khẽ nói: “Anh... Anh vẫn đang họp...”

Chẳng còn vẻ ngang ngược khi nãy, giờ cô lại trở nên rụt rè như một chú thỏ con.

Tần Thâm cúi xuống cắn lên xương quai xanh, tiếng nức nở của cô quyện cùng tiếng nói trầm khàn của anh vọng lên, cánh tay dài của người đàn ông vươn ra đóng sập máy tính, tuyên bố: “Hội nghị kết thúc.”

Nguyễn Nghi nhận thấy tình hình không ổn: “Tần Thâm, anh đúng là tên đại lưu manh!”

Giọng nói anh trầm thấp khàn khàn: “Tiểu Nghi, em trêu chọc anh trước mà.”

Ngữ điệu đúng là ôn hòa, chỉ là sức lực thì không hề nhẹ nửa phần.

Mùi tin tức tố gỗ mun trầm hương từ người anh càng siết chặt lấy cô.