Lần trước cô tức giận cũng không phải vì Văn Nguyệt, cô còn chưa đến mức cảm thấy gu của Tần Thâm tệ đến thế, chỉ là mượn cớ để trút giận mà thôi.
Nói đi cũng phải nói lại, hôm nay ở văn phòng cô vừa mới đập một chiếc bình sứ Thanh Hoa hơn chục triệu…
Nguyễn Nghi chớp chớp mắt: “Mọi người đã dốc sức cho dự án này rất lâu, nếu vì em mà dừng lại…”
“Ngại lắm ạ.”
Cô làm bộ đáng thương nhìn Tần Thâm.
Tần Thâm day trán, khẽ nói: “Anh không ngờ, Tần phu nhân lại thấu tình đạt lý đến vậy.”
Nguyễn Nghi nghe vậy liền không vui.
Gì cơ! Nói cứ như cô là kiểu người chỉ vì mấy tin đồn nhảm nhí mà đòi ly hôn ấy!
Cô hoàn toàn quên sạch chuyện đã khiến Tần Thâm mất mặt thế nào ở bãi đỗ xe.
Tần Thâm ngồi xuống trước bàn làm việc, vẻ mặt căng thẳng, lạnh lùng buông một câu: “Dự án tiếp tục.”
Mặc dù dưới góc nhìn của anh, dự án mấy chục triệu này căn bản chẳng có ý nghĩa là bao.
Phó tổng Trần mừng khôn tả, mấy nếp nhăn trên mặt như cũng biết cười, xô cả lại.
Thầm nghĩ chắc chắn là Tần phu nhân đã đứng ra nói giúp!
Nguyễn Nghi nghe anh dặn dò xong, mới yên tâm ngả người tựa vào ghế.
Đắc ý nghĩ thầm bộ phận thị trường nên cung phụng Nguyễn đại tiểu thư cô lên mới phải!
Cô chính là kiểu người biết lý lẽ đến thế đấy!
Nghĩ đến vẻ mặt sửng sốt của người đàn ông khi nãy, Nguyễn Nghi lại không nhịn được nhìn về phía bàn làm việc.
“Tôi không quan tâm quá trình, tôi chỉ cần kết quả.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ màn hình. Dù không thấy mặt người ở đầu dây bên kia, Nguyễn Nghi cũng có thể dễ dàng hình dung họ đang lau mồ hôi trán, gật đầu lia lịa.
Chậc, đúng là một tên tư bản máu lạnh!
Lạnh lùng, vô tình.
...Ờ thì, cũng không hẳn.
Ví như lúc ở trên giường, thì lại rất... nhiệt tình.
Ý nghĩ tinh nghịch lóe lên trong đầu Nguyễn Nghi, mùi hương hoa hồng ngọt ngào khẽ lan tỏa.
Lớp váy ngủ lụa mỏng manh khẽ xô lệch theo từng chuyển động, để lộ đôi chân dài thon thả đang đung đưa nhẹ nhàng.
Đung đưa trước mắt người ta trắng đến chói mắt.
Chủ nhân của đôi chân ấy len lén liếc sang người đàn ông bên kia.
Vẫn không phản ứng gì.
Tảng băng Tần Thâm hoàn toàn không vì màn quyến rũ này mà có chút xao động.
Nguyễn Nghi cắn cắn môi, không nên a…
Rõ ràng từng nói, Alpha không thể chống lại sức hấp dẫn của Omega cơ mà.
Mà Omega một khi đã ra tay, thì sao dễ chịu thua?
Cô bước đôi chân trần nõn nà xuống sàn gỗ đỏ sậm.
Móng chân sơn bóng nhẹ cọ vào vân gỗ, thân hình mềm mại như con mèo nhỏ uốn mình trèo lên mặt bàn gỗ đặc.
Chiếc bàn làm việc dài 3 mét, vừa vặn chừa đủ không gian cho cô nàng nghịch ngợm này leo lên.
Giọng Tần Thâm lạnh lùng, như đang đếm ngược đến giờ hành hình: “Động tác nhanh lên.”
Nguyễn Nghi giật mình, động tác khựng lại, dây áo ngủ trễ xuống một tấc.
Ngẩng đầu nhìn, Tần Thâm vẫn chưa ngẩng lên, lời này là nói cho người ở đầu dây bên kia.
Giám đốc dự án vẫn đang lắp bắp giải thích tiến độ.
Nguyễn Nghi khẽ thu lại động tác, rồi chậm rãi tiến sát đến anh. Cô uyển chuyển đổi tư thế ngồi, mũi chân trắng nõn buông thõng dưới bàn, như đóa hoa leo uốn lượn, khẽ đung đưa.
Làm người ta nhớ đến đôi chân quấn chặt lấy vòng eo săn chắc của người đàn ông đêm qua.
Vẫn mềm mại, quyến rũ, đung đưa như vậy.
Mũi chân cứ thế đung đưa, càng lúc càng thấp dần. Đến khi đủ để chạm vào lớp vải len cashmere tinh xảo của chiếc quần tây.
Màu trắng tinh khôi đối lập với sắc đen sẫm tạo thành sự tương phản mãnh liệt.
Người đàn ông vẫn chăm chú nhìn vào màn hình, cuộc họp video vừa lúc chuyển sang biểu đồ báo cáo quý.
Nguyễn Nghi cắn môi, mũi chân tùy tiện vuốt ve qua lại.
Tiếng rêи ɾỉ theo dòng chảy pheromone của Alpha mà thoát ra, cuốn theo mùi hương hoa hồng ngày càng nồng đậm.
Tổng giám đốc tài chính bị dọa cho một phen.
“Tổng tài?”
Châm lửa xong, lại phải tự mình dập.
Đến Nguyễn Nghi cũng bị dọa cho một phen