Chương 36

Nguyễn Nghi vẫn đang cẩn thận bước về phía ghế sô pha thì bất ngờ bị một lực mạnh bế ngang lên cô theo bản năng hét lên một tiếng: “A!”

Ngửi thấy mùi hương gỗ mun quen thuộc, cô mới mềm nhũn người, theo quán tính dựa vào lòng người đàn ông.

Vẫn còn nhớ anh đang họp, cô níu lấy vạt áo anh, giọng lí nhí mềm như bông:

“Anh làm gì vậy?”

Người đàn ông cau mày: “Không được đi chân trần.”

Anh vừa trách mắng vừa bế cô đặt lên ghế sô pha.

Nguyễn Nghi định phản bác, nhưng lại nhớ ra anh còn đang họp, đành bĩu môi.Tần Thâm quay trở lại bàn làm việc, đeo tai nghe lên, lạnh nhạt nói: “Tiếp tục.”

Dáng vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mọi người trong cuộc họp thậm chí còn nghi ngờ, không biết tiếng hét vừa nãy có phải mình nghe nhầm không.

Nguyễn Nghi chẳng hứng thú gì với những thuật ngữ kinh doanh khô khan. Cô vừa chơi game, vừa lim dim buồn ngủ.

Ngay lúc điện thoại sắp rơi xuống mặt, bên kia cuộc họp truyền đến giọng nói của Phó tổng Trần.

Nguyễn Nghi giật mình tỉnh lại. Hình như đến lượt bộ phận trang sức của Sao Mai báo cáo.

Phó tổng Trần là người có tuổi, thường ngày ở công ty phong độ chững chạc, giờ lại cung kính đến bất ngờ. Không cần nhìn màn hình, Nguyễn Nghi cũng đoán được ông đang cúi đầu chăm chú đọc báo cáo.

“Hiện tại đang theo sát hạng mục hợp tác với chương trình tổng hợp, chỉ cần hạng mục này thuận lợi, việc quảng bá trang sức quý này có thể đạt tới…”

“Dừng.”

Tần Thâm đột ngột cắt ngang, ngừng một chút rồi nói: “Hạng mục này tạm dừng triển khai.”

“Hả?”

Không chỉ Phó tổng Trần sững sờ, ngay cả Nguyễn Nghi cũng ngớ người.

Phó tổng Trần chưa từ bỏ ý định, cố gắng thuyết phục: “Tổng tài, hạng mục này đã triển khai được một thời gian dài rồi, huống hồ chương trình tổng hợp sắp bắt đầu ghi hình, nếu dừng lại chắc chắn sẽ phải trả tiền vi phạm hợp đồng…”

Tần Thâm mặt không biến sắc: “Dừng lại.”

Phó tổng Trần còn chưa kịp nói gì, mọi người đã nhìn thấy vị tổng tài trước màn hình lại một lần nữa rời đi.

Nhớ lại giọng nữ vang lên lúc trước, cả phòng họp như đồng loạt ngẩn người.

Chẳng lẽ là vì Tần phu nhân trong truyền thuyết?

Tần Thâm ngước mắt nhìn về phía ghế sô pha, nơi cô gái nhỏ đang lăn một vòng rồi chống tay bò dậy, đứng trên đó nhìn anh chăm chú.

Anh bước tới, hỏi: “Sao vậy?”

Nguyễn Nghi đứng trên ghế sô pha, hơi cao hơn anh một chút.

Cô chớp mắt nhìn anh: “Anh là vì em… mới muốn dừng hạng mục này sao?”

Tiểu minh tinh từng dính tin đồn với anh — sắp tham gia chương trình đó.

Tần Thâm không trả lời.

Anh đương nhiên không có tâm trí để ý đến mấy chuyện cỏn con đó, vẫn là Mục Dương nhắc nhở anh hôm nay lúc phu nhân rời văn phòng đã gặp phải tiểu minh tinh lúc trước, hơn nữa cô ta còn là nhân viên tham gia dự án chương trình tổng hợp.

Mà lỡ như dự án chẳng đáng để mắt này làm Nguyễn Nghi không vui…

Lịch trình của anh đã kín đến sang năm, cũng không có ý định vì chuyện này mà tốn thêm tâm sức.

Dừng lại không nghi ngờ gì là sự sắp xếp tốt nhất.

Thấy anh không phủ nhận, Nguyễn Nghi liền vòng tay ôm lấy cánh tay anh, làm nũng: “Không dừng lại được sao?”

Cô biết hợp đồng hợp tác với chương trình tổng hợp đã được ký từ rất sớm do Phó tổng Trần phụ trách năm ngoái. Tần Thâm đột nhiên “nhảy dù” xuống Sao Mai, cũng là sau khi xem qua bản kế hoạch cấp dưới trình lên mới biết toàn bộ sự việc.

Từ góc nhìn của Tần Thâm, thay vì tốn công phòng bị, thà trả vài chục triệu tiền vi phạm hợp đồng để dứt điểm.

Lần trước Nguyễn Nghi vì tin đồn của Văn Nguyệt đã nổi giận một trận.

Nhưng Nguyễn Nghi cũng không phải người không biết điều, mặc dù là dự án do Phó tổng Trần chủ trì, nhưng cũng là kế hoạch của cấp dưới, vô cớ vì sở thích của cô mà làm uổng phí công sức của mọi người, Nguyễn Nghi cũng cảm thấy áy náy.

Đặc biệt là Linda và bộ phận quảng cáo, mọi người đều đã bận rộn ngược xuôi rất lâu.