Chương 35

“Tôi không thích đi chung thang máy với người khác, Văn tiểu thư đi chuyến sau nhé.”

Dù có phần kiếm cớ, nhưng Nguyễn Nghi thực sự không chịu nổi mùi pheromone trên người cô ta.

Nồng nặc đến mức nghẹt thở.

Văn Nguyệt bị cú “né tránh tinh tế” này làm cho sững người, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyễn Nghi ấn nút đóng cửa thang máy: “Cô...”

Bữa cơm tối ở nhà, dì Phương nấu cháo kê khoai mỡ. Kỳ phát tình tháng này của cô vừa mới qua, ăn uống không được tốt lắm, hai ngày trước cũng chẳng ăn được gì nhiều.

“Tiểu Nghi phải bồi bổ cơ thể cho tốt, hai ngày nay chắc mệt lử rồi nhỉ.”

Nghe dì Phương lo lắng quan tâm đến sức khỏe của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Nghi đỏ bừng. Mặc dù dì Phương không nói rõ là mệt vì chuyện gì, nhưng mệt trong kỳ phát tình… còn có thể là vì cái gì nữa.

Nguyễn Nghi liếc xéo Tần Thâm đang ngồi cạnh, khẽ “hừ” một tiếng đầy bất mãn.

Dù ăn uống không ngon hay là mệt rã rời… tất cả đều tại anh.

Tần Thâm nhấp một ngụm trà phổ nhĩ, bên môi thoáng nét cười: “Ừ, ăn nhiều một chút. Đừng để nửa đêm lại đói bụng.”

Ánh mắt anh sâu thẳm, chẳng hề nhìn ra được câu “nửa đêm đói bụng” này còn có ẩn ý sâu xa nào khác.

Mặt Nguyễn Nghi đỏ rực, ấp úng không biết đáp lại sao cho phải.

Kỳ phát tình của Omega vốn dĩ đã có tính ỷ lại rất mạnh vào Alpha, càng không cần phải nói đến độ tương thích gen của họ gần như hoàn hảo.

Ngày thường, cô chẳng hề mê mẩn mấy chuyện thân mật kia, nhưng cứ đến kỳ là y như rằng lại không kìm nén được những thôi thúc sinh lý, cứ mềm nhũn bám lấy Tần Thâm, hết hôn lại cắn, cả căn nhà đều ngập tràn mùi pheromone hoa hồng của cô.

Thậm chí nửa đêm lên cơn sốt kết hợp, lại ngoan ngoãn nũng nịu đòi Alpha của mình dỗ dành.

Những lúc thế này Tần Thâm trước nay đều vui vẻ đón nhận, đánh dấu cho Omega đang làm nũng của mình . Có đôi khi rõ ràng chỉ cần trấn an bằng pheromone tạm thời là đủ, anh cũng chẳng hề khách sáo mà… làm đến nơi đến chốn.

Tối đó, rõ ràng là cô chọc ghẹo trước. Nhưng sau cơn sốt, Nguyễn Nghi đã mệt lử, lập tức cầu xin cho qua, chỉ muốn đi ngủ.

Ai ngờ Tần Thâm nhìn bộ dạng “ăn xong phủi tay” ấy, chỉ cười nhạt một tiếng, chẳng chút kiêng nể mà tiếp tục.

Hai người vật lộn đến tận nửa đêm mới xong, Nguyễn Nghi người đầy mồ hôi được anh bế vào phòng tắm, suýt nữa thì xỉu thêm lần nữa.

Tắm xong, bụng đói cồn cào, mà cô vừa ngượng vừa xấu hổ, sống chết không cho anh gọi dì Phương lên nấu gì. Cả người mềm nhũn, bầm tím từng mảng, chẳng còn sức nhúc nhích.

Cho nên cuối cùng Tần Thâm đành tự mình xuống bếp nấu một bát mì bưng lên tận giường đút cho cô ăn.

Anh nói một câu đầy ẩn ý, Nguyễn Nghi chỉ thấy may mắn là dì Phương đã vào dọn dẹp nên không nghe thấy.

Chứ không thì cô chỉ muốn ném người đi thôi.

Cô không hề biết, mỗi lần kỳ phát tình trôi qua đều như vậy. Chẳng cần nói đến chuyện ban đêm có động tĩnh gì, chỉ riêng việc dọn dẹp dấu vết ngày hôm sau, đám người làm cũng đã sớm quen thuộc với “nề nếp sinh hoạt” của đôi vợ chồng son.

Chẳng qua vì giữ chút thể diện mỏng manh cho thiếu phu nhân, mọi người đều giả vờ như không biết mà thôi.

Sau bữa tối, Tần Thâm như thường lệ vào phòng sách, anh còn một cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia cần tham dự.

Chẳng qua không giống như thường ngày yên tĩnh họp hành trọn vẹn, hôm nay mới họp được nửa chừng đã có người đẩy cửa vào.

Tần Thâm khẽ cau mày.

Người hầu tuyệt đối sẽ không làm phiền anh lúc đang họp.

Quả nhiên, người bước vào là một bóng hình nhỏ nhắn, thướt tha.

Nguyễn Nghi rón rén đi vào, đến giày cũng không mang, tránh gây tiếng động.

Đôi chân trần trắng nõn nhẹ nhàng bước trên nền gỗ.

Tháng sau chúng ta sẽ tiếp tục theo sát hạng mục này…” – Tổng giám đốc bộ phận thị trường vẫn đang nghiêm túc báo cáo, bỗng phát hiện ra Tần tổng trước màn hình, đã biến mất tiêu.