Mắt Côn An sáng rỡ, nắm lấy cơ hội ngàn vàng khen ngợi: “Tần tổng, bức thư pháp này chắc là do phu nhân tặng rồi? Ngài và phu nhân đúng là vợ chồng tình cảm sâu đậm!”
Lúc này mọi người mới đưa mắt nhìn theo, và rồi ai nấy đều tròn mắt kinh ngạc.
Tần tổng đã có vợ rồi ư! Lại còn là kiểu cưng chiều công khai thế này?!
Trước nay, đời tư của Tần Thâm kín như bưng. Vụ lùm xùm lần trước vừa nhen nhóm đã bị dập tắt không thương tiếc, đám trang lá cải tung tin đều bị kiện đến mức hoặc phải gỡ bài, hoặc muối mặt đăng bài xin lỗi.
Chẳng ai để ý đến bức thư pháp ấy, có lẽ vì không ngờ trong văn phòng trang nghiêm lại treo thứ trông như lời trêu đùa riêng tư giữa hai vợ chồng.
Không chỉ bất ngờ vì Tần Thâm đã kết hôn, mà càng không thể tin nổi anh lại... tình cảm đến mức này.
Côn An ban đầu chỉ tiện miệng đoán bừa, nào ngờ Tần Thâm lại hiếm khi để lộ nụ cười nhạt đầu tiên trong ngày hôm nay, giọng điệu thậm chí còn thoáng vẻ tự hào: “Cô ấy có chút hứng thú với thư pháp.”
Sao nghe câu ấy mà thấy rõ sự nuông chiều trong đó thế nhỉ?
Thật khó tưởng tượng nổi một Tần Thâm thường ngày nghiêm nghị, lạnh lùng lại có thể dịu dàng đến vậy khi nhắc đến vợ mình.
Mọi người như vừa được chứng kiến một “tin chấn động”. Ai nấy đều tò mò dán chặt vào bức thư pháp, hận không thể nhìn xuyên qua mấy nét chữ để xem người viết là ai.
Chỉ có Nguyễn Nghi là cố gắng cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên, mặt đỏ ửng như sắp bốc cháy.
Cô mím môi, trong lòng lại nghĩ, tối qua đáng lẽ nên dùng sức cào thêm vài vết nữa trên lưng anh.
Mặc dù không ai biết “bà Tần” chính là cô, nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ muốn chui xuống đất trốn.
Ai lại đi treo mấy câu tình tứ riêng tư của hai vợ chồng giữa chốn công sở như thế chứ!
Tan họp, chỉ mỗi Nguyễn Nghi bị Tần Thâm gọi ở lại với lý do “trao đổi công việc”. Có thể vì từ trước đến nay anh vẫn nghiêm túc, đứng đắn nên chẳng ai thấy có gì lạ, thậm chí còn nghĩ cô bị gọi ở lại vì đã làm gì phật lòng sếp.
Chỉ có Nguyễn Nghi là hiểu rõ hơn ai hết. Người đàn ông này, ngoài mặt thì đạo mạo thật đấy, nhưng thực chất thì... chẳng phân biệt chuyện công chuyện tư!
Cánh cửa văn phòng vừa khép lại, chắc chắn không còn ai lảng vảng bên ngoài, vẻ mặt “nhân viên nhỏ bé” của cô lập tức biến mất, thay vào đó là một tiểu thư đỏng đảnh nổi đóa, chất vấn anh phải cho cô một lời giải thích.
Kết quả Tần Thâm chỉ nhẹ nhàng buông một câu: “Chẳng phải em bảo anh treo lên sao?”, thế là dập tắt ngay ngọn lửa giận của cô.
Nguyễn Nghi: “…”
Cô sực nhớ, hình như đúng là tối đó mình có nói vậy thật.
Dù biết mình đuối lý, nhưng tiểu công chúa Nguyễn Nghi vẫn cố tình nổi giận cho bằng được.
Không rõ có phải Tần Thâm nhìn ra cô đang vừa thẹn vừa giận không, mà chẳng buồn cản cô, rõ ràng là để cô nổi trận lôi đình ngay tại chỗ, khỏi phải mang cục tức về nhà rồi mới nổ.
Mãi cho đến khi Mục Dương đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng đồ vật vỡ choang, ngay sau đó là giọng nói có chút nặng nề của Tần Thâm truyền đến: “Được rồi, cẩn thận đứt tay.”
Nguyễn Nghi cong môi: “Sao nào? Không cho em đập bình hoa à?”
Giọng Tần Thâm có chút bất đắc dĩ: “Bình hoa đáng mấy đồng, em mà bị thương thì lại khóc ầm lên cho xem.”
Rồi lại một trận tiếng sột soạt, sau đó là giọng nói không chút gợn sóng của Tần Thâm truyền đến, nhưng nếu lắng nghe kỹ sẽ nhận ra vài phần kìm chế.
“Mục Dương, lát nữa cho người vào dọn dẹp đống mảnh vỡ này đi.”
Mục Dương vội vàng gật đầu dạ vâng, trong lòng lại thầm tắc lưỡi, cái giá của một cơn giận dỗi này cũng chát thật.
Mấy đồng? Đó là cái bình gốm Thanh Hoa trị giá cả chục triệu đấy.
Nhưng nghe ý tứ trong lời nói của Tần Thâm, chẳng hề có chút xót của hối hận nào, ngược lại là để Nguyễn Nghi xả giận một trận, chiếc bình sứ Thanh Hoa này vỡ cũng coi như đáng giá.
Giây tiếp theo, Nguyễn Nghi đẩy cửa bước ra.