Nguyễn Nghi nhớ tới phong cách lộng lẫy, xa hoa, lãng phí mà cô yêu thích ở nhà, không biết Tần Thâm có cảm thấy không quen không.
Cả tòa Hoa Cung đều được xây dựng theo sở thích của cô.
Tiểu Đường nhỏ giọng lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Đây là lần đầu tớ đến tầng cao nhất đấy, nơi này sang trọng hơn văn phòng của Phó tổng Trần nhiều.”
Phó tổng Trần là người phụ trách của Sao Mai, được coi là lão lãng đã làm ở Sao Mai mấy chục năm, nghe đồn suýt chút nữa đã được điều lên tổng công ty rồi.
Chẳng qua sau khi Tần Thâm nhậm chức đã dùng thủ đoạn quyết liệt của mình để chấn chỉnh, không chút nể nang tình xưa nghĩa cũ, hạ lệnh điều vài vị tổng giám đốc từ tổng công ty về, kiềm chế quyền lực của người phụ trách.
Phó tổng Trần mấy năm nay hành sự kín đáo hơn nhiều, duy chỉ có văn phòng vẫn còn nhìn ra phong cách thời trẻ, vàng son lộng lẫy như nhà giàu mới nổi, vẫn luôn bị nhân viên công ty chê bai là gu thẩm mỹ già cỗi.
Tiểu Đường ríu rít thảo luận với Nguyễn Nghi mãi cho đến khi Chân Ni đi theo phía sau, bộ móng tay đính đá lấp lánh cầm ly cà phê.
“Có người đúng là kiến thức hạn hẹp.”
Cô ta liếc Tiểu Đường một cái, cười khẩy: “Cậu tưởng văn phòng của Tần tổng là chợ bán rau chắc? Gia thế của sếp lớn lớn cỡ nào! Đây chẳng qua chỉ là một văn phòng thôi.”
Nguyễn Nghi lười để ý đến cô ta, đi theo mọi người cùng vào phòng họp.
Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên cổ áo sơ mi trắng tinh của cô.
Phó tổng Trần, đạo diễn và nhà sản xuất cũng theo sát phía sau tiến vào.
Cuối cùng là Tần Thâm và Mục Dương.
Tần Thâm hôm nay mặc một bộ vest màu lạnh, cắt may vừa vặn, phom dáng phẳng phiu.
Không một nếp nhăn, càng làm nổi bật khí chất lạnh lùng của anh.
Chỉ có chiếc cà vạt có chút đặc biệt, màu đỏ sẫm chất liệu cao cấp.
Thắt thành một kiểu nút thắt chéo đầy ẩn ý.
Nguyễn Nghi cũng để ý tới đó, mặt bỗng dưng đỏ ửng.
Sáng nay chính tay cô thắt cho anh.
Cô không biết những kiểu thắt cà vạt cho lắm, nên chọn kiểu thắt đơn giản cho người mới đeo.
Cố ý thắt kiểu nút thắt chéo.
Kiểu thắt này bề ngoài sẽ tạo thành một chữ “X”, trông có vẻ không quá trang trọng.
Chỉ là đeo trên người anh lại vẫn vô cùng phù hợp.
Thậm chí còn tăng thêm phần phong lưu hiếm có.
“Mọi người đều đến đông đủ rồi chứ?”
Tần Thâm ngồi ở vị trí chủ tọa, kim đồng hồ vừa vặn dừng ở 9 giờ đúng. Mục Dương lập tức đẩy chiếc cặp tài liệu màu đen dọc theo mép bàn qua.
Không đợi ai lên tiếng, anh đã lãnh đạm mở lời trước: “Bắt đầu đi.”
Việc đồng ý lời mời của ekip chương trình “Tân Binh Công Sở” vẫn là do Phó tổng Trần đưa ra quyết định, nói là cho mượn địa điểm quay phim có thể nâng cao danh tiếng của Sao Mai trong mắt công chúng.
Lúc công việc được phân công cho phòng thiết kế, Nguyễn Nghi đã không mấy hứng thú với các chương trình tổng hợp, lại thêm một Chân Ni vô cùng sốt sắng, liền để cô ta làm người phụ trách liên lạc của phòng thiết kế.
Nghe Chân Ni hùng hồn thuyết trình PPT, Nguyễn Nghi chỉ cảm thấy buồn ngủ ríu mắt.
Hôm qua bị giày vò đến nửa đêm.
Nhân lúc trên bục đang chiếu video, cô che miệng ngáp một cái nho nhỏ.
Kết quả không ngờ lại vừa vặn ngay lúc video kết thúc, âm cuối vừa nũng nịu vừa lười biếng của cô vang vọng khắp cả phòng họp.
Lúc Nguyễn Nghi mở mắt ra lần nữa, liền nhìn thấy ánh mắt của toàn thể nhân viên trong phòng họp đều đang đổ dồn về phía cô.
Nguyễn Nghi: “…”
Cứu mạng, cô quê chết mất a a a a!
Phòng họp lặng ngắt như tờ, sếp lớn còn đang ngồi ở vị trí chủ tọa, ai cũng không dám mở miệng.
Nhớ tới tính tình lạnh lùng của sếp lớn, Linda vừa định lên tiếng phê bình Nguyễn Nghi vài câu có lệ để tránh Tần Thâm mở miệng lại làm cô sợ hãi: “Nguyễn…”
“Được rồi, tiếp tục.”
Chỉ là cô còn chưa kịp mở lời, người ngồi ở vị trí cao nhất đã khẽ gõ hai cái lên mặt bàn.
Thần sắc Tần Thâm vẫn lãnh đạm, không nhìn ra nửa phần dao động.