Tiểu Đường bĩu môi: “Cho nên tớ chẳng có thiện cảm gì với cô ta, chưa nói đến chuyện vong ân bội nghĩa đi, lại còn tham gia một chương trình thực tế về công sở nữa, cảm giác cứ như xào lại đồ ăn thừa vậy.”
Họ đang trò chuyện, Linda bất ngờ đẩy cửa bước vào với vẻ mặt vô cùng lo lắng: “Cuộc họp buổi chiều dời lên nửa tiếng nữa, mọi người nhanh chóng chuẩn bị.”
Trong văn phòng tức thì vang lên tiếng than thở: “Mới vừa đi làm mà đã họp rồi sao!”
Linda là một nữ Alpha vô cùng mạnh mẽ, cau mày ngắt lời những lời ai oán của mọi người: “Đây là lệnh của cấp trên, tổng tài muốn tham dự. Hơn nữa, phòng thiết kế của chúng ta phải lên phòng họp trên tầng cao nhất của tổng tài.”
Mọi người có chút ngơ ngác: “Hả???”
Linda lại vội vàng rời đi, Tiểu Đường vừa rồi còn đang hóng chuyện giờ đây mặt mày méo xệch: “Sếp lớn muốn làm gì vậy?”
Chẳng phải nói muốn đến phòng thiết kế quay chương trình thực tế, ban đầu mọi người còn rất vui vẻ. Kết quả phát hiện vì quay chương trình mà lại còn phát sinh thêm một đống việc.
Bên kia, Chân Ni thong thả mở máy tính, cố tình lên tiếng: “Biết đâu Tần tổng muốn gặp người nào đó.”
“Người nào?” Tiểu Đường rõ ràng không hiểu ý cô ta: “Ai trong phòng thiết kế của chúng ta đắc tội sếp lớn à?”
Chân Ni cười khẩy một tiếng: “Không hiểu thì thôi.”
Dưới góc nhìn của một người biết nội tình như cô ta, Văn Nguyệt gần đây tham gia chương trình thực tế này, tổng tài rõ ràng quan tâm đến phòng thiết kế hơn hẳn.
Điều đó thể hiện điều gì, không cần nói cũng biết.
Tiểu Đường lại nghĩ ngược lại, quay đầu sang lải nhải với Nguyễn Nghi: “Không thể nào, đuổi việc một nhân viên quèn như tớ chắc cũng không cần đến tổng tài ra mặt đâu nhỉ!”
Nguyễn Nghi chớp chớp mắt, ba hoa nói: “Biết đâu, ngài ấy thực sự muốn gặp ai đó thì sao?”
“Ha hả, ngài ấy muốn gặp ai?”
Tiểu Đường càng nghĩ càng sợ hãi: “Tớ thấy sếp lớn muốn đuổi việc ai thì đúng hơn, nghe nói lần trước ngài ấy gọi Phó tổng Lý lên phòng làm việc không chút nể nang mà phê bình một trận tơi bời.”
“Phó tổng Lý cũng sắp đến tuổi về hưu rồi, bị sếp lớn phê bình một trận ngày hôm sau tức đến mức nói muốn đi bệnh viện, nhưng cuối cùng vẫn vì sợ hãi uy quyền mà không dám không đến.”
Nguyễn Nghi cảm thấy buồn cười, an ủi cậu : “Uy quyền? Cậu tưởng Tần Thâm là hoàng đế chắc!”
Tiểu Đường vẻ mặt đưa đám: “Chỉ cần ngài ấy đừng đuổi việc tớ, tớ chắc chắn sẽ coi ngài ấy như hoàng đế, tuyệt đối không lười biếng. Cũng không dùng chùa điện, nước, giấy vệ sinh của công ty, cả lá trà mới để ở phòng trà nước nữa.”
Nguyễn Nghi nghe được hai chữ “lá trà”, hỏi ra mới biết phòng trà nước lại còn có cả trà phượng hoàng đơn tùng.
Chẳng trách hôm nay các đồng nghiệp ai nấy đều chăm chỉ chạy vào phòng trà nước. Lá trà mấy vạn một lạng, phúc lợi dành cho nhân viên ai mà chẳng muốn nếm thử một ngụm.
Trong lòng Nguyễn Nghi có chút ngọt ngào.
Không ngờ cô thuận miệng nói một câu, anh lại ghi nhớ trong lòng.
Nhưng mà, nói không chừng là Mục Dương phân phó.
Tần Thâm đời nào lại có chuyện săn sóc như vậy.
Nếu không tối qua cũng sẽ không…
Hôm qua lúc Tần Thâm về, cô hớn hở khoe với anh đôi khuyên tai đá aquamarine mới mua. Cô muốn anh xem tai cô với khuyên tai có hợp nhau không, kết quả người này nhìn một hồi liền ra tay.
Thậm chí còn kéo Nguyễn Nghi ngay khu vực cửa ra vào, càng làm càng quá đáng.
Cô đi vào phòng trà nước pha một ly trà nóng, rồi theo các đồng nghiệp đi thang máy lên tầng cao nhất.
Tầng cao nhất vẫn là văn phòng tổng tài dù Tần Thâm nửa năm không đến Sao Mai một lần
Cả một tầng đều là khu làm việc của anh, theo phong cách Bắc Âu đen trắng xám, vô cùng rộng rãi, thông thoáng.
Chỉ cần xem cách bài trí là có thể nhìn ra phong cách làm việc của anh mang vẻ quyết đoán, dứt khoát, không chút lưu tình.