Nguyễn Nghi cảm thấy tim mình nhói lên, nhìn tin nhắn WeChat vẫn chưa có hồi âm, tâm trạng có chút chùng xuống.
Vài phút sau, WeChat mới “ting” một tiếng.
【Q: Chuyện đã lâu lắm rồi, anh quên rồi.】
Không biết Tần Thâm có phải cảm nhận được tâm trạng thay đổi của Nguyễn Nghi không, cũng không nói thêm gì ngược lại chỉ đơn giản lướt qua.
Tâm trạng Nguyễn Nghi lúc này mới tốt lên một chút.
Nếu đã sớm quên rồi, vậy thì chứng tỏ cũng không có chuyện gì ấn tượng sâu sắc.
Giống như mối tình đầu chẳng hạn.
Nguyễn Nghi tuy chưa từng yêu đương, nhưng vẫn còn nhớ được một đàn anh hồi cấp ba.
Tỏa sáng như ánh mặt trời, vừa giỏi bóng rổ lại còn sẽ đưa cô về nhà khi tan học, trên đường về nhà gặp phải một người…
Sau đó, đã xảy ra chuyện gì nhỉ.
Nguyễn Nghi cảm thấy mình đã quên mất một vài chuyện.
Trong ấn tượng của cô, đó là lần đầu tiên đàn anh đưa cô về nhà và cũng là lần cuối cùng.
Sau đó, rất ít khi gặp lại đàn anh nữa.
Nhưng cô cũng không cảm thấy ký ức có gì bất thường, có lẽ không phải đột nhiên không thấy đàn anh nữa, mà qua một khoảng thời gian rất dài đã xảy ra một chuyện gì đó mới từ từ không gặp mặt nhau nữa.
Nguyễn Nghi cố gắng suy nghĩ một lúc, vẫn không nhớ ra được bất kỳ ký ức nào.
Ngược lại còn có chút đau đầu.
Có lẽ là đã qua lâu quá rồi.
Cô lắc lắc đầu, quyết định tạm thời không nghĩ nữa.
【Kem Xốp Mềm Mại: Ồ cũng đúng, thật ra em cũng không nhớ nổi chuyện hồi cấp ba nữa.】
Cô không nói mình cảm thấy đã quên mất điều gì đó không ổn.
Tần Thâm cũng không tiếp tục nói về chủ đề này, một lúc lâu sau anh mới gửi lại một tấm ảnh chụp.
【Q: Chiều nay sẽ gửi đến nhà.】
Là bộ khuyên tai đá aquamarine kia.
【Kem Xốp Mềm Mại: Chồng yêu là tuyệt nhất! muaah!】
Nguyễn Nghi buông điện thoại xuống, ngón tay xoắn lấy lọn tóc dài nghịch ngợm.
Trong lòng cô luôn có một nỗi chua xót không nói nên lời.
Nhưng một cặp vợ chồng hữu danh vô thực như họ, điều không cần quan tâm nhất chính là quá khứ của đối phương, bởi quá khứ của mỗi người đều không liên quan gì đến người kia.
Họ chỉ cần khi bước chân vào hôn nhân, đóng tròn vai một cặp vợ chồng ân ái, hạnh phúc là đủ rồi.
Giống như cô nói muốn cái gì, Tần Thâm liền cho người đi đặt mua, đó mới là thái độ bình thường.
Nhưng cô lại cố tình cảm thấy.
Thực ra, cũng có thể không phải như vậy.
Hoạt động hôm nay của Tần Thâm kết thúc sớm hơn thường lệ, ngay cả Mục Dương cũng ngạc nhiên.
Mặc dù anh không thích tham dự yến tiệc, nhưng luôn có những buổi không thể không tham gia.
Hôm nay sau khi cắt băng khánh thành xong liền nói muốn rời đi.
Xuống xe, Tần Thâm bước vào.
Dọc đường là những vườn hoa đang đua nhau khoe sắc. Chủng loại, màu sắc khác nhau, nhưng tất cả đều là hoa hồng.
Đẩy cửa ra, trong phòng treo một chiếc đèn nhỏ ánh sáng mờ ảo.
Tần Thâm cũng không có gì ngạc nhiên.
Chỉ khẽ nhếch môi chế giễu.
Thôi vậy, anh cũng biết cô sẽ không bao giờ đợi anh.
Tám chín phần là đã về phòng rồi.
Chẳng qua là lo lắng lỡ như anh về muộn, cô lại mít ướt.
Cũng chẳng có gì mong đợi Nguyễn Nghi sẽ thực hiện lời hứa.
Tính tình của cô vốn dĩ nghĩ gì muốn nấy.
Pheromone tương thích 100%, cũng không có nghĩa tình cảm cũng sẽ100%.
Chỉ là sự dựa dẫm về mặt sinh lý mà thôi.
Anh cởi cúc áo vest, rồi treo lên giá.
Vừa định bật đèn, trên ghế sô pha truyền đến tiếng thì thầm: “Anh về rồi à.”
Cô ngủ mơ màng, mắt còn chưa mở hẳn, theo bản năng nói giọng địa phương.
Tần Thâm bước tới, nhìn thấy cô mềm mại trên sô pha, đắp chiếc chăn lông cừu màu vàng nhạt. Đôi mắt cố gắng chớp chớp, vẫn còn hơi ngơ ngác.
Anh hạ giọng: “Sao không về phòng ngủ?”
Nguyễn Nghi ư ử hai tiếng như một con thú nhỏ.
Tần Thâm không nghe rõ, cúi đầu lại gần: “Gì cơ?”
“Khát quá, em muốn uống nước.”
Tần Thâm bất đắc dĩ, đành phải đi lấy cho cô một ly nước ấm trước.