Chương 27

Anh không cần bất kỳ ai bầu bạn, cũng không có ai dám lại gần anh.

Thấy cô tức đến đỏ cả mặt, dì Phương vội vàng nói thêm vài câu: “Nhưng dù sao ông cụ vẫn xem trọng thiếu gia.”

Bà có chút hối hận vì đã nói những điều này làm Nguyễn Nghi cũng buồn theo.

Chỉ là bao nhiêu năm nay, nhìn Tần Thâm từ nhỏ đến lớn, dì Phương cũng rất thương anh.

Nguyễn Nghi chớp chớp mắt, nước mắt lăn dài trên hàng mi cong vυ"t: “Con không tin đâu. Anh ấy chắc chắn đã rất vất vả.”

Dì Phương cũng không phản bác.

Nói là Tần lão gia tử ủng hộ Tần Thâm lên nắm quyền, thực ra cũng là sau khi Tần Thâm ẩn mình nhiều năm, thể hiện ra sự quyết đoán và tàn nhẫn mới khiến Tần lão gia tử tin vào năng lực của anh.

Hay nói đúng hơn là Tần gia không thể không giao vào tay anh mới có khả năng khai phá và phát triển.

Nguyễn Nghi tuy không trải qua hoàn cảnh đó, nhưng cô lại có thể cảm nhận được tâm trạng của Tần Thâm.

Rõ ràng Tần Thâm đã phải tự mình đấu tranh với các chú bác cô dì mới sống sót được, cuối cùng Tần lão gia tử lại mềm lòng, cả trong tối lẫn ngoài sáng vẫn để Tần Thâm nương tay với họ.

Cô chỉ cảm thấy tủi thân thay cho Tần Thâm: “Ông cụ thật không công bằng.”

Đến cả tiếng “ông nội” cũng không thèm gọi.

Dì Phương cười cười, không nói gì thêm. Xoay người vào bếp, chuẩn bị món souffle mà Nguyễn Nghi muốn ăn.

Nguyễn Nghi chu môi, hiếm khi mở WeChat, quyết định quan tâm một chút đến ông xã của mình.

Suy cho cùng, là một cô gái được Nguyễn gia nâng niu trong lòng bàn tay từ nhỏ, cô thực sự không thể tưởng tượng được Tần Thâm đã trải qua những điều như vậy.

Trong những năm tháng thời học sinh vô lo vô nghĩ của cô , Tần Thâm đã sớm tốt nghiệp chương trình học, âm thầm ẩn mình tích lũy sức mạnh, sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể giáng một đòn chí mạng cho kẻ thù.

Chỉ e rằng ngay cả những năm tháng học trò của anh, cũng đều trải qua như vậy.

【Kem Xốp Mềm Mại: Chồng ơi! Tối nay anh muốn ăn gì?】

Đầu dây bên kia, Tần Thâm trả lời rất nhanh.

【Q: Không cần vào bếp.】

Nguyễn Nghi vừa rồi còn có chút buồn bã không kìm được, thoáng chốc vì những lời này mà chuyển thành hờn dỗi.

Công chúa hiếm khi quan tâm anh một lần, anh không biết trân trọng thì thôi lại còn dám nghi ngờ.

Ý gì đây! Anh đang xem thường cô sao?

Mặc dù lần hiếm hoi cô vào bếp, suýt chút nữa đã làm nổ cả cái nồi.

Nguyễn Nghi hừ một tiếng, anh nói như vậy làm cô ngược lại càng muốn vào bếp.

Để cho anh phải kinh ngạc mà rửa mắt!

【Kem Xốp Mềm Mại: Em bảo dì Phương làm cho anh ăn nha.】

【Q: Anh hôm nay phải đi Thanh Đại cắt băng khánh thành, sẽ về muộn một chút, em cứ ăn trước đi.】

【Q: Muốn mua gì cứ quẹt thẻ, không cần hỏi anh.】

Không cần nhìn thấy người, cũng có thể tưởng tượng ra giọng điệu lạnh như băng của Tần Thâm khi nói những lời này.

Cứ như thể cô quan tâm anh một lần, chỉ là để được mua túi xách, châu báu, váy vóc, du thuyền vậy.

Đây tuyệt đối là suy nghĩ của một nhà tư bản máu lạnh như Tần Thâm.

Cô, Nguyễn Nghi, một tiểu tiên nữ thấu tình đạt lý, mới sẽ không vô tình lại lạnh lùng giống như anh.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô đang để ý một đôi khuyên tai đá aquamarine.

Gửi ảnh chụp sản phẩm qua, Nguyễn Nghi kiên trì không ngừng “quan tâm”.

【Kem Xốp Mềm Mại: Sẽ không đâu, em sẽ luôn đợi chồng yêu mà!】

【Kem Xốp Mềm Mại: Thanh Đại là trường cũ của anh sao?】

【Q: Không phải, chỉ là có một hoạt động.】

【Kem Xốp Mềm Mại: Tò mò quá đi, em chưa từng thấy chồng em hồi đại học trông như thế nào, nam sinh của thanh xuân chắc chắn siêu cấp đẹp trai!】

Tuy rằng những lời dỗ dành nói ra dễ như bỡn, nhưng những lời này tuyệt đối xuất phát từ tận đáy lòng Nguyễn Nghi.

Giống như Tần Thâm là một thiên chi kiêu tử, gia thế hiển hách lại còn đẹp trai.

Ngoại trừ tính tình có chút lạnh lùng, quả thực không có khuyết điểm nào.

Nguyễn Nghi nghĩ thời học sinh của anh chắc chắn là một nhân vật nổi bật trong trường.

Khẳng định có rất nhiều nữ sinh theo đuổi.

Không biết anh có mối tình nào thời đi học không.