Chương 25

Nguyễn Nghi bé nhỏ nép mình trong chiếc chăn lông, lí nhí bắt đầu kể lể từng tội lớn tội nhỏ của anh.

Tần Thâm không lên tiếng, chỉ im lặng chờ cô trút giận xong. Duy chỉ khi nhắc đến hai chữ “ly hôn”, vẻ mặt anh mới khẽ trầm xuống, một cách khó nhận ra.

Anh nói: “Không phải không để ý đến em, là đang họp.”

Tần Thâm không lừa cô, thực sự là có một hạng mục quan trọng đột nhiên xảy ra vấn đề.

Nguyễn Nghi trút giận xong, thấy anh vẫn giữ bộ dạng tùy ý để mình chỉ trích, tâm trạng tốt hơn rất nhiều: “Anh là đồ lừa đảo, tuy là em hiểu lầm anh, nhưng anh cũng có thể không thèm để ý đến em mà.”

Thấy bộ dạng nhấn mạnh từng chữ của cô, Tần Thâm khẽ gật đầu.

Chỉ trích anh một hồi, cô lại rất thông minh mà tự kiểm điểm bản thân: “Nhưng em cũng không phải người vô lý. Em hiểu lầm anh, cho nên em tặng quà xin lỗi anh.”

Cô chỉ tay về phía bàn viết, Tần Thâm lúc này mới thấy trên bàn đang đặt một bức thư pháp.

Trên đó viết bốn chữ lớn: Mẫu Mực Trượng Phu.

Nét chữ Lệ vô cùng nghiêm túc, đứng đắn, hoàn toàn không nhìn ra nội dung lại là mấy chữ này.

Tần Thâm bất giác bật cười.

Nguyễn Nghi vẫn không chịu bỏ qua: “Em có phải rất tốt với anh không? Bức thư pháp này của em là quý lắm đó nha.”

Lời này của cô cũng không hoàn toàn là tự khoe khoang, suy cho cùng là cháu gái của Nguyễn lão, người tìm đến cô xin tranh đẹp chữ hay đương nhiên không ít.

Tần Thâm gật đầu thừa nhận: “Ừ.”

Không biết có phải vì chuyện canh cánh trong lòng đã giải quyết xong, cơn buồn ngủ của Nguyễn Nghi lại ập đến: “Biết là tốt rồi, có được người vợ tốt như vậy, anh nhất định phải biết trân trọng.”

Lần trước có Tần Thâm đỡ lấy nàng, lần này Nguyễn Nghi không dựa vào lưng ghế nữa, mà tự giác ngả vào lòng anh.

Vô cùng quyến luyến dựa vào vai Tần Thâm, đôi cánh tay trắng nõn ôm chặt lấy eo anh, được bế về phòng ngủ chính cũng không chịu buông ra.

Mãi cho đến khi trên mặt dính chút nước mát, Nguyễn Nghi mới tỉnh lại.

Ý thức được mình đang ở trên mặt bàn đá cẩm thạch trong phòng tắm, cô còn tưởng Tần Thâm lại định làm gì đó, bèn oán giận vài câu: “Hôm nay không được, phải phạt anh.”

Tần Thâm bật cười, thấp giọng dỗ dành: “Rửa mặt một chút, được không?”

Nguyễn Nghi được hắn nhẹ nhàng lau mặt, trong lòng vẫn còn đang nghĩ đến bức thư pháp kia, theo bản năng liền hỏi: “Bức thư pháp của em anh phải treo lên đó nha! Giống như bức biển hiệu nhìn thấy hôm nay vậy.”

Cô lẩm bẩm hai câu: “Chữ của em có phải đẹp hơn bức biển hiệu kia không?”

Thực ra, nét hành thư trên bức biển hiệu kia, bút lực cứng cáp, đường nét phóng khoáng, vừa nhìn đã biết người viết có trình độ thâm hậu.

Nét hành thư của cô không bằng chữ Khải, nhưng chữ trâm hoa tiểu khải lại có vẻ quá nghiêm túc, cô ngượng ngùng không dám viết bốn chữ kia.

Cho nên, cuối cùng đành chọn chữ Lệ.

Mặc dù trong lòng cũng không chắc chắn, nhưng Nguyễn Nghi vẫn không biết xấu hổ mà hỏi ra.

Cô chính là muốn xem tên đàn ông chó má này có biết ý không, có chịu khen cô không.

May mà Tần Thâm tối nay rất có giác ngộ, ngừng một chút rồi vẫn gật đầu: “Ừ, của em đẹp nhất.”

Được khen, Nguyễn Nghi lập tức vênh đuôi lên tận trời.

Bắt đầu kể lể về sự quý giá của thư pháp cô, rồi đến con người cô quý giá đến nhường nào, rồi lại đến: “Tần Thâm anh cưới được người vợ tốt như em, anh phải đội ơn mới đúng chứ”.

Mãi cho đến khi cô vô cùng thoải mái nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, tuyến thể bắt đầu vô thức tỏa ra mùi hương đặc trưng của Omega.

Pheromone hoa hồng thoang thoảng trong không khí, như có như không quyến rũ Alpha.

Tần Thâm khẽ thả lỏng, giải phóng vài sợi pheromone.

Mùi gỗ mun trầm hương nhẹ nhàng vỗ về tuyến thể của Nguyễn Nghi, ngửi thấy mùi pheromone quen thuộc, cô mới ngủ say hơn hẳn.

So với bộ dạng giương nanh múa vuốt lúc nãy, pheromone theo bản năng rõ ràng càng bộc lộ sự thân thiết của chủ nhân đối với pheromone của người đàn ông hay nói đúng hơn là đối với chính người đàn ông.

Cô chính là một cô bé đỏng đảnh vô cùng như vậy.