May mà dì Phương sắp xếp chu đáo, bút lông, nghiên mực, giấy Tuyên Thành cô hay dùng vẫn còn đầy đủ cả.
Nguyễn Nghi trải một tờ giấy Tuyên Thành, dùng bút lông sói chấm vào mực đã được mài sẵn, suy tư xem nên viết gì bây giờ.
Mượn chữ tỏ lòng, vừa muốn thể hiện một chút ý xin lỗi, lại phải xin lỗi sao cho không quá rõ ràng, cô chỉ là tặng Tần Thâm một bức thư pháp.
Nguyễn Nghi đắc ý nghĩ thầm, cách này quả thực là tuyệt diệu.
Cô cũng không phải khoác lác, là cháu gái của Nguyễn lão, từ nhỏ đã theo ông học thi họa. Chữ của Nguyễn Nghi cô tuy không dám nói là ngàn vàng khó mua, nhưng cũng không phải dễ dàng mà cầu được.
Đêm khuya, Mục Dương làm xong bản tổng kết cuộc họp cuối cùng, Tần Thâm mới ngắt liên lạc, mệt mỏi day day trán.
Chiếc đồng hồ điện tử với phong cách tối giản dừng ở 11:36.
Chập tối về nhà cãi nhau một trận, tối nay cô vậy mà cũng không có động tĩnh gì.
Tần Thâm đứng dậy ra khỏi phòng sách, đi đến cửa phòng ngủ chính.
Bên trong trống không, không một bóng người.
Nguyễn Nghi yêu nhan sắc như mạng, trước nay kiên quyết không thức khuya, trước 10 giờ nhất định phải lên giường.
Nhưng giờ đây, phòng ngủ chính chỉ còn thoang thoảng mùi hương hoa hồng, rõ ràng người hầu đã chuẩn bị xong xuôi cho giấc ngủ.
Mà người đáng lẽ phải ngủ trên giường, lại không thấy đâu.
Tần Thâm chậm rãi xuống lầu, liếc nhìn phòng khách, hỏi: “Thiếu phu nhân đâu?”
Dì Phương đang chuẩn bị bữa sáng cho ngày mai, vội vàng nói: “Lên phòng sách trên lầu rồi, lúc tối có nhờ tôi dọn dẹp giúp.”
Cả đêm cũng chưa ra ngoài?
Tần Thâm khẽ nhíu mày.
Anh gõ nhẹ hai tiếng lên cửa phòng sách, cánh cửa gỗ sưa chạm khắc phát ra tiếng động trầm đυ.c.
Một lúc lâu sau, không có ai trả lời.
Tần Thâm đẩy cửa bước vào, ánh mắt lướt qua căn phòng, liền nhìn thấy cô gái nhỏ đang dựa vào chiếc ghế tựa bằng gỗ tử đàn lá nhỏ rộng lớn.
Thân hình nhỏ bé, nghiêng người dựa vào lưng ghế, bên dưới là tấm thảm lông mềm mại.
Chiếc váy ngủ không quá dài khẽ che đi đầu gối hồng hào, đôi chân nhỏ nhắn trắng ngần dường như có chút lạnh, lại co vào trong một chút.
Hơi thở Nguyễn Nghi đều đặn, đang ngủ rất say.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng sứ còn dính chút vệt nước mắt hay là vết mực.
Trông vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Tần Thâm bật cười khinh khỉnh, day day trán.
Thôi vậy, chẳng qua chỉ là một cô bé đỏng đảnh, anh hơi đâu mà đi chấp nhặt với cô.
Tần Thâm chậm rãi bước tới, cúi người chuẩn bị bế Nguyễn Nghi về phòng.
Chỉ là anh vừa cúi người đến gần, Nguyễn Nghi vốn ngủ không sâu đã cảm nhận được hơi thở.
Mùi hương gỗ mun trầm hương quen thuộc mà hơi lạnh của Alpha.
Cô có chút mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông.
Không biết có phải vì Nguyễn Nghi còn chưa tỉnh ngủ hẳn, nhìn thấy mông lung không rõ ràng, cô bỗng dưng cảm thấy thần sắc Tần Thâm lúc này hiếm khi có được vẻ dịu dàng.
Nỗi tủi thân kìm nén bấy lâu trong lòng đột nhiên trào dâng.
“Tần Thâm.”
Vừa mới mở miệng, tiếng nấc nghẹn ngào đã bật ra.
Theo sau đó, là những giọt nước mắt lã chã rơi xuống.
Thấy cô khóc nức nở, Tần Thâm cũng không ngắt lời, chỉ kiên nhẫn vỗ về lưng cô.
Lưng cô quả thực rất đẹp, thon gầy mà trắng nõn, cách lớp áo ngủ cũng có thể cảm nhận được những đốt sống mảnh khảnh.
Qua lớp váy ngủ mỏng manh, hơi ấm từ bàn tay to lớn của Tần Thâm truyền đến sống lưng cô.
Theo hơi ấm tăng lên, bầu không khí cũng trở nên ám muội.
Nguyễn Nghi hiểu lầm ý tứ của anh, trong lòng càng thêm tủi thân: “Em đều như vậy rồi. Anh, anh còn muốn.”
Đôi mắt trông ngóng nhìn anh, hốc mắt đỏ bừng, cắn môi không chịu buông.
Trông giống hệt một chú thỏ con lạc đường, không tìm thấy hang ổ của mình.
Tần Thâm dừng lại một chút, cũng không giải thích, chỉ khẽ nói: “Về phòng ngủ, được không?”
Nguyễn Nghi khóc đến thở không ra hơi: “Em, em không muốn. Anh chẳng thèm để ý đến em, hu hu hu…”
Lời chưa dứt, càng nói càng tủi thân.
“Em bảo anh bế em lên, anh cũng không thèm bế.”
“Về đến nhà cũng chỉ lo họp hành, chẳng đoái hoài gì đến em.”
“Anh mà còn như vậy nữa thì, thì ly hôn!”