Thậm chí vào ngày hôn lễ, Tần Thâm cũng chưa từng để Nguyễn Nghi ra mắt họ hàng nhà họ Tần. Lúc ấy mọi người còn đều cho rằng, Tần Thâm quả nhiên định biến cuộc hôn nhân này thành một thứ bài trí.
Lúc mới vào cửa, Nguyễn Nghi ngay cả tên tự của Tần Thâm cũng không biết, cũng khiến Tần Nghiêm cho rằng, Tần Thâm sẽ không cùng vị tiểu thư xinh đẹp này “phim giả tình thật”.
Chỉ là ngẫm kỹ lại, có đôi khi che giấu chưa chắc đã là không để tâm, có lẽ là vì thực sự để tâm nên mới muốn bảo vệ.
Không nỡ để cô phải đi đối phó với những người và những chuyện rắc rối của nhà họ Tần.
Ngay cả việc biết đến những chuyện đó cũng sợ làm bẩn tai cô.
Tần Nghiêm hiếm khi nổi lên chút ý trêu chọc, bèn chuyển chủ đề sang Nguyễn Nghi đang ở phía bên kia: “Trước đây nghe người ta nói Tiểu Nghi tính tình được nuông chiều, nay gặp mặt, chú lại thấy vô cùng đoan trang, đúng mực.”
“Tính tình nuông chiều cũng không sao.”
Tần Thâm vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón áp út, thong thả cất lời.
Anh không hề phủ nhận, mà còn mang theo chút ý cười.
“Để người khác chịu khó một chút là được.”
Anh vậy mà lại từ chối lời làm hòa của công chúa.
Trên đường về, trời đổ một cơn mưa nhỏ, hơi ấm trong xe thổi hừng hực, xua tan đi cái lạnh lẽo.
Nguyễn Nghi đắp chiếc chăn lông, như một chú mèo con nép mình bên cửa sổ xe, nhìn ra màn mưa bụi lất phất bên ngoài.
Nhớ lại buổi tiệc trà vừa rồi, cô không nhịn được lẩm bẩm một câu: “Lúc uống trà, nghệ nhân trà đạo nói thời tiết chuyển lạnh, nên đã đổi trà Long Tỉnh thành trà phổ nhĩ chín.”
“Cũng chu đáo thật đấy.”
Người đàn ông bên cạnh khẽ nhắm mắt, không lên tiếng, chỉ có khóe môi nhàn nhạt thoáng chút ý cười.
“Nhưng mà, em vẫn thích nhất là trà phượng hoàng đơn tùng.”
Nguyễn Nghi nhớ tới phòng trà nước ở công ty, chiếc mũi nhỏ xinh khẽ nhăn lại, mang theo chút bất mãn lầm bầm: “Phòng trà nước ở công ty cũng chẳng có loại trà em thích.”
Cô hất chiếc cằm tinh xảo, vô cùng bất mãn mà lên án Tần Thâm.
“Đến cả nghệ nhân trà đạo người ta còn săn sóc như vậy, còn anh một chút cũng không quan tâm đến vợ mình!”
Dù biết rõ những chuyện nhỏ nhặt thế này tuyệt đối sẽ không đến tai Tần Thâm, nhưng cơn hờn dỗi tiểu thư của Nguyễn Nghi lại trỗi dậy.
Đem sự chu đáo của nghệ nhân trà đạo ra so sánh với anh, trong lòng cô liền cảm thấy có chút không công bằng.
Không tránh khỏi việc không nhịn được mà mè nheo vài câu như một chú mèo con.
Chỉ là sau khi cô “chê bai” xong, bầu không khí trong xe tức thì trở nên không được tự nhiên cho lắm.
Rõ ràng là đã bật đủ hơi ấm, thậm chí còn nóng đến mức ngột ngạt. Nhưng Nguyễn Nghi lại cảm thấy, phảng phất như có vài hạt mưa bụi từ cửa sổ xe len lỏi vào, nhiệt độ không khí đột nhiên giảm xuống mấy độ.
Không lẽ nào, chất lượng xe Maybach kém đến vậy sao?
Tần Thâm mở đôi mắt đen thẳm, chút ý cười vừa rồi còn le lói giờ đã hoàn toàn biến mất. Anh khẽ gõ đốt ngón tay hai cái, giọng nửa cười nửa không: “Thật không?”
Nguyễn Nghi lúc này mới nhận ra, hóa ra nhiệt độ hạ thấp có thể là do hàn khí tỏa ra từ người này.
Sự tự tin của cô có chút lung lay: “Sao, sao chứ? Còn không cho em nói anh hai câu à?”
Đáp lại cô chỉ là một tiếng cười lạnh thoát ra từ cổ họng người đàn ông.
Nguyễn Nghi: “…”
Chẳng biết câu oán giận nào của cô lại chọc giận anh, mãi cho đến khi xe dừng ở Hoa Cung, không khí trong xe vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mưa đã tạnh, chỉ là mặt đất vẫn còn vương lại chút nước.
Thấy nhân viên bãi đỗ xe lại gần mở cửa, trước khi về nhà, Nguyễn tiểu công chúa quyết định chủ động làm hòa một chút.
Cô cắn cắn môi, nhìn về phía người đàn ông vừa đẩy cửa xe bước ra, chân dài sải bước xuống đất, rồi ho nhẹ một tiếng nói: “Em cho phép anh bế em lên lầu.”
Tần Thâm nghe vậy, quay đầu lại nhìn cô .
Nguyễn Nghi đang ngồi rất ngoan ngoãn, chiếc sườn xám ôm sát lấy vóc dáng yêu kiều, trông vô cùng đáng yêu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần hơi căng thẳng, không giấu được vẻ hồi hộp khi chủ động làm hòa.