Chương 20

Nghe nói tiểu thư nhà họ Nguyễn được gia đình cưng như trứng mỏng, không ngờ sau khi kết hôn vẫn giữ tính đỏng đảnh như công chú. Thậm chí còn không chút e dè mà làm nũng, giận dỗi với cả Tần Thâm.

Tần Nghiêm thầm kêu không ổn.

Đứa cháu họ này của ông ta, nào phải hạng người sẽ mềm lòng với nữ nhân.

Hôm nay mời Tần Thâm đến vốn là có việc muốn nhờ, không ngờ anh lại đưa cả vợ theo. Lỡ như chưa kịp vào cửa đã bị cô nàng này chọc cho Tần Thâm mất hứng, e là buổi nói chuyện hôm nay cũng chẳng thành.

Ngay lúc Tần Nghiêm đang định nói gì đó để cứu vãn tình hình, Tần Thâm lại bật cười khe khẽ, rất tự nhiên xoa nhẹ đầu Nguyễn Nghi, khẽ đáp: “Được.”

Nguyễn Nghi lúc này mới hài lòng quay đi, khuôn mặt kiều diễm kia trông có vẻ vui hơn một chút.

Tần Nghiêm đứng bên cạnh chứng kiến mà ngẩn người, chết trân.

Thầm nghĩ, lẽ nào đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân.

Vị đại tiểu thư nhà họ Nguyễn này quả thực là một Omega thượng hạng hiếm có, xinh đẹp tựa hoa đào hoa mận, vóc dáng lại vô cùng cân đối, chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn, cần mảnh mai thì mảnh mai.

Điều càng hiếm có hơn là, ngũ quan rõ ràng quyến rũ đến tột cùng, thế mà khí chất lại toát lên vẻ thanh thuần, cao quý bẩm sinh. Mỹ nhân như vậy, dẫu có đỏng đảnh giở tính tiểu thư, cũng thành một loại thi vị.

Chẳng trách Tần Thâm trước nay không hề gần gũi nữ sắc, hóa ra là vì tiêu chuẩn quá cao, chẳng thèm để mắt đến những nhan sắc tầm thường khác.

Tần Nghiêm cười cười, vô cùng nhiệt tình mời: “Mời hai cháu vào trong, hôm nay Nhất Tịnh trà lâu không tiếp khách ngoài, đặc biệt dành để chiêu đãi đôi vợ chồng son các cháu đó.”

Khi thực sự gặp gỡ đủ loại người nhà họ Tần, Nguyễn Nghi mới biết những lời đồn đại không phải là vô căn cứ, Tần gia quả thực là một gia tộc vô cùng đồ sộ.

Và cũng đúng như lời Tần Thâm nói, đừng nói là gây khó dễ cho Nguyễn Nghi, mà ai thấy cô cũng đều vô cùng niềm nở tự giới thiệu.

Dĩ nhiên, Nguyễn Nghi biết, tất cả những điều này đều là nhờ người đàn ông đang nắm tay cô, Tần Thâm.

Dù không phải không biết Tần gia ở Kinh Thành có vị thế hàng đầu, và Tần Thâm lại càng là người nắm quyền tuyệt đối của Tần gia.

Nhưng phải đến khi tận mắt chứng kiến mọi người đều răm rắp kính cẩn, e dè sợ hãi trước mặt Tần Thâm, Nguyễn Nghi mới thực sự thấm thía được uy quyền sâu sắc tựa đế vương của anh.

Mãi cho đến khi Nguyễn Nghi tự mình buông tay Tần Thâm ra, một mình đi trò chuyện, thưởng trà cùng nhóm phụ nữ, cô mới cảm nhận rõ ràng những người xung quanh mình đều ngấm ngầm thở phào nhẹ nhõm.

Trên sân khấu lúc này đang diễn vở [Tây Sương Ký], là gánh hát cố ý mời từ vùng Giang Chiết về, Nguyễn Nghi xem rất nhập tâm.

Người chị dâu họ Đường Quân ngồi bên cạnh thấy cô xem chăm chú, thầm mừng vì đã sớm bỏ công tìm hiểu về Nguyễn Nghi.

Lần này bố chồng cố tình tổ chức buổi gặp mặt, chồng cô ta còn cho rằng Nguyễn Nghi đối với Tần Thâm chẳng qua chỉ là người vợ liên hôn. Ngược lại, Đường Quân là phụ nữ, trực giác mách bảo cô ta nên bắt đầu từ Nguyễn Nghi, biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ.

Chỉ là uy thế của Tần Thâm quá lớn, cô ta cũng hoàn toàn không dám nói nhiều điều gì với Nguyễn Nghi, chỉ có thể nghĩ cách dỗ dành cho vị đại tiểu thư này vui vẻ, may ra có thể kéo gần quan hệ.

Đường Quân kéo lại chiếc áo khoác lông chồn trên người, dịu dàng nói: “Tiểu Nghi thích thì hôm nào bảo gánh hát qua chỗ hai em diễn riêng một buổi.”

Nguyễn Nghi nghĩ ngợi rồi cũng không từ chối: “Dạ được, cảm ơn chị dâu.”

Những người tham dự buổi gặp mặt đều được lựa chọn kỹ càng, khách nữ đa phần là các Omega đã kết hôn, để có thể bắt chuyện được với Nguyễn Nghi. Nói chuyện một hồi, chủ đề lại chuyển sang pheromone.

Nhìn chiếc vòng cổ kim cương hồng được những viên ngọc trai bao quanh trên cổ Nguyễn Nghi, một vị phu nhân kinh ngạc hỏi: “Viên kim cương hồng này chẳng lẽ là viên Graff được đấu giá cách đây không lâu sao?”