Thấy anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, Nguyễn Nghi trong lòng cũng yên tâm phần nào, nhưng vẫn không nhịn được trách móc một câu: “Đều tại anh, lúc hôn lễ cũng không cho em nhận người.”
“Bộ lễ phục kính rượu cũng chưa được mặc mấy, em đã chuẩn bị riêng đấy.”
Nói đến, đó cũng là một bộ sườn xám. Chất liệu nhung đỏ tươi, thêu chỉ vàng hình rồng phượng sum vầy, riêng công đoạn chế tác đã mất một năm trời.
Nguyễn Nghi xem bản thiết kế đã rất thích, vừa không mất đi vẻ tươi tắn của thiếu nữ, lại rất có phong thái của một bà chủ.
Tần Thâm khẽ gật đầu: “Em thấy tiếc, vậy tối nay mặc là được.”
Nguyễn Nghi tò mò: “Mặc cho ai xem?”
Tối nay còn phải gặp ai nữa sao?
Tần Thâm: “Anh.”
Nguyễn Nghi nhìn vẻ mặt thản nhiên như không của anh: “…”
Cô nhớ tới chiếc váy nhỏ màu xanh lam sương khói lần trước, cũng chịu chung số phận bi thảm dưới bàn tay Tần Thâm.
Trước khi ra cửa, anh đành phải phân phó Mục Dương dựa theo số đo của cô, lập tức cho người của Cổ Gia Sa mang một chiếc váy khác tới.
Cuối cùng, cô khoác chiếc áo vest, được Tần Thâm bế ra ngoài, cả người toàn mùi pheromone nồng đượm. Dù dúi đầu vào ngực anh chẳng dám ngẩng lên, nhưng Nguyễn Nghi không cần nghĩ cũng biết, Mục Dương chắc chắn đã tỏ tường mọi chuyện.
Mất mặt quá đi hu hu hu hu…
Nguyễn Nghi chưa kịp ủ rũ được bao lâu, xe đã từ từ dừng lại.
Đó không phải ngôi nhà cũ như cô vẫn nghĩ, mà là một trà lâu với mái ngói đỏ au.
Nguyễn Nghi vốn rất có hứng thú với những trà lâu. Nhân viên bãi đỗ xe tiến đến hướng dẫn đỗ xe, cô hào hứng xuống xe, theo Tần Thâm đi vào trong.
Đón họ là một người đàn ông trung niên dáng người thanh mảnh, pheromone tuy có dao động nhưng không rõ rệt, tám chín phần cũng là một Alpha cùng đẳng cấp. Ánh mắt có vài phần giống Tần Thâm, nhưng thần thái lại khác hẳn vẻ lạnh lùng thường thấy của hắn, nụ cười trên môi đặc biệt phúc hậu.
Người đàn ông cười hề hề mở lời: “Trầm Chi đến rồi à. Mọi người đều đông đủ cả, chỉ đợi cháu thôi đấy.”
Lời nói mang theo chút trêu chọc pha lẫn trách móc nhẹ nhàng, tựa như bậc trưởng bối thuận miệng nói với con cháu.
Tần Thâm lại chẳng hề hưởng ứng lời trêu chọc đó, chỉ lãnh đạm đáp: “Việc công ty bận rộn.”
Người kia bị anh làm cho hơi khựng lại, rồi chỉ cười gượng hai tiếng, quay sang chào hỏi Nguyễn Nghi.
“Đây chắc là Tiểu Nghi nhỉ? Chú là chú Hai của Trầm Chi.”
Nguyễn Nghi khẽ mỉm cười duyên dáng, quả đúng là khí chất của một tiểu thư khuê các: “Cháu chào chú Hai ạ.”
Chỉ đến khi quay sang Tần Thâm như muốn hỏi ý, vẻ tò mò mới ánh lên nét ngây thơ trong mắt cô: “Trầm Chi, là tên tự của anh à?”
Tần Thâm chỉ “Ừ” một tiếng ngắn gọn, chú Hai Tần Nghiêm đã vội tiếp lời: “Trầm Chi hồi nhỏ sức khỏe không tốt, ông nội đã đích thân lên chùa cầu xin một vị cao tăng ban cho tên tự, cũng là để mong nó được bình an.”
Nguyễn Nghi gật gù, rồi quay đầu nhìn về phía cổng chính. Trên tấm biển hiệu là hai chữ lớn viết theo lối thư pháp rồng bay phượng múa: Nhất Tịnh.
Mắt cô chợt sáng lên: “Hai chữ này viết đẹp thật.”
Ông nội của Nguyễn Nghi là một bậc đại sư quốc học nức tiếng, thi thư họa đều tinh thông.
Nguyễn Nghi viết được một tay chữ trâm hoa tiểu khải thanh tú, cũng rất am tường về thư pháp, chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay bức hành thư này viết vô cùng xuất sắc.
“Nhất niệm thanh tịnh, liệt hỏa thành trì.”
Cô ngẫm nghĩ một lát, rồi khẽ hỏi: “Có phải xuất từ Thái Căn Đàm không?”
Lần này, trên mặt Tần Nghiêm thoáng chút ngượng ngùng, không còn vồn vã giải thích như lúc nãy.
Ngược lại, Tần Thâm lại khẽ gật đầu: “Không tệ.”
Mang ý thực sự tán thưởng.
Nguyễn Nghi ngỡ anh cũng đang khen bức thư pháp này, cái tật thích khoe khoang và so bì của cô liền trỗi dậy.
Cô quay đầu ghé sát vào tai Tần Thâm, thì thầm: “Thư pháp của em cũng đẹp lắm đó nha, không thua gì người này đâu, về nhà em viết cho anh xem.”
Trông thì như một lời đề nghị, nhưng thực chất đôi mắt hạnh long lanh nhìn anh đã ngầm tỏ thái độ: “Đến lúc đó mà anh không khen thì bổn tiểu thư cho anh biết tay!”